Đêm đó, mưa rơi như trút, hòa cùng tiếng còi hú dồn dập. Cả thành phố ngập trong hỗn loạn sau khi dữ liệu bị tung ra.
Sở gia bị điều tra. Mạc thị đóng băng tài khoản. Các tờ báo sáng hôm sau đồng loạt chạy dòng tít:
“Hai đế quốc tài chính rạn nứt – một người đứng sau tất cả.”Họ gọi tên cậu: Thần Thy.
Trong căn nhà bỏ hoang ở ngoại ô, ánh sáng từ ngọn nến duy nhất chiếu lên khuôn mặt Thần Thy.
Cậu ngồi tựa lưng vào tường, trong tay là khẩu súng nhỏ — không phải để phòng thân, mà để kết thúc nếu cần.
Từ ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Ba tiếng, rồi im.
Cậu biết ai đến.
“Tôi không ngờ anh vẫn tìm được đến đây.”
“Tôi đã nói rồi — dù cậu có hóa thành tro, tôi cũng sẽ nhận ra.”
Giọng Mạc Hinh Dương khàn khàn. Hắn bước vào, người ướt đẫm nước mưa, áo khoác dính bùn đất, tay vẫn còn vết thương mới.
“Anh nên về đi. Mạc gia đang rối loạn, không ai bảo vệ được anh đâu.”
“Tôi không cần ai bảo vệ.” – Hắn đáp, mắt vẫn dán chặt lên người cậu – “Tôi chỉ cần biết cậu còn thở.”
Thần Thy cười khẽ, ánh nến phản chiếu khiến nụ cười ấy như vỡ vụn:
“Anh đến để làm gì? Trói tôi? Hay gϊếŧ tôi, để thế giới này yên?”
“Tôi đến để đưa cậu ra khỏi đây.”
“Ra khỏi đây? Đến đâu? Trốn cả đời à?”
Cậu đứng dậy, tiến tới gần, từng bước khiến mặt đất kêu kẽo kẹt.
“Anh tưởng tình yêu của anh là cứu rỗi sao, Mạc Hinh Dương? Nó là xiềng xích đấy.”
Hắn không phản bác.
Hắn chỉ bước tới, đưa tay chạm vào vết máu khô trên cổ tay cậu.
“Vậy thì để tôi mang xiềng xích này cùng cậu.”
Bên ngoài, tiếng xe hú lên — cảnh sát đã đến gần.
Một tia sáng từ đèn pin quét qua khe cửa.
Thần Thy chạm vào cò súng.
“Anh đi đi. Nếu anh bị bắt, Mạc gia sẽ sụp.”
“Còn nếu cậu bị bắt?”
“Tôi vốn không có gì để mất.”
Mạc Hinh Dương đột ngột bước tới, siết chặt cổ tay cậu, giằng khẩu súng ra.
“Không có gì để mất? Vậy tôi là gì?”
“Anh là người từng gϊếŧ tôi trong cốt truyện này.” – Thần Thy nói lạnh lùng.
Câu nói ấy khiến Mạc Hinh Dương khựng lại.
Trong khoảnh khắc, mưa, gió, và cả tiếng còi đều im bặt.
Chỉ còn hai ánh mắt nhìn nhau — một tràn đầy đau đớn, một chất chứa căm hờn.
“Cậu biết mọi chuyện… từ đầu?”
“Tôi biết mình không thuộc về thế giới này. Tôi biết ai là kẻ khiến nguyên thân chết. Và tôi biết anh, Mạc Hinh Dương, là kết cục không thể tránh.”
Hắn lùi lại nửa bước, bàn tay run khẽ.
“Nếu vậy… tại sao cậu vẫn ở lại?”
“Để thay đổi kết cục.” – Cậu đáp khẽ, rồi mỉm cười – “Nhưng có lẽ tôi vẫn thất bại.”
Một tiếng nổ vang lên ngoài cửa.
Cảnh sát phá khóa.
Ánh sáng đèn pin tràn vào, tiếng loa vang:
“Bỏ vũ khí xuống! Hai người trong đó, giơ tay lên!”
Thần Thy thở dài, quay sang nhìn Mạc Hinh Dương:
“Đến đây rồi, anh còn muốn cứu tôi sao?”
“Không.” – Hắn nói, đôi mắt như ngọn lửa – “Giờ tôi muốn cùng cậu sống sót.”
Hắn kéo cậu về phía sau, giật cửa phụ, lao ra lối thoát hiểm phía sau tòa nhà.
Tiếng súng vang lên, viên đạn sượt qua vai Mạc Hinh Dương, máu tràn xuống cổ áo.
Nhưng hắn vẫn kéo cậu chạy, không dừng lại dù chỉ một nhịp.
Ra đến bãi đất trống, chiếc xe đen đã chờ sẵn.
Hắn mở cửa, đẩy Thần Thy vào ghế, giọng nghẹn lại:
“Tôi không để cậu chết. Dù cậu có hận, tôi cũng không để cậu chết.”
Thần Thy quay sang, nhìn gương mặt đầy máu của hắn, trong mắt hiện lên thứ cảm xúc không tên — giữa thương và hận, giữa khát khao và tuyệt vọng.
“Anh điên rồi.”
“Đúng. Điên vì cậu.”
Chiếc xe lao đi trong đêm.
Phía sau là đèn xanh đỏ rượt đuổi, phía trước là con đường mưa trơn trượt.
Hai người ngồi trong im lặng, chỉ nghe tiếng tim đập — hỗn loạn, nặng nề, như sắp vỡ tung.
Thần Thy nghiêng đầu, khẽ nói:
“Nếu có kiếp sau, anh đừng tìm tôi nữa.”
“Không có kiếp sau.” – Mạc Hinh Dương đáp, mắt vẫn nhìn thẳng – “Chỉ có hiện tại. Và tôi sẽ giữ cậu trong đó.”
Xe lướt qua cầu, ánh đèn phản chiếu xuống dòng nước đen ngòm.
Tường lửa — giữa họ, và trong họ — vẫn cháy rừng rực.
Không ai biết, sau đêm nay, ai còn sống.
Chỉ biết, họ đã yêu, đã hận, và đã cùng nhau đi đến tận cùng của tội lỗi.