Tin tức lan nhanh hơn dự đoán.
Một ngày sau sự việc “giả mạo chữ ký”, truyền thông bắt đầu rộ lên tin đồn:
Người đứng sau kế hoạch bị đình chỉ là Thần Thy – thiếu gia bị thất lạc của Sở gia năm xưa.Sở gia lập tức ra mặt.
Họ mở họp báo, tuyên bố:
“Chúng tôi chấp nhận Thần Thy trở về, nhưng không tán đồng việc cậu ấy bị Mạc thị thao túng.”
Những lời này như dao bén, cắt xuyên qua lớp kính tưởng vô hình, khiến Mạc Hinh Dương lần đầu tiên phải nhíu mày thật sự.
Chiều hôm đó, tại phòng họp tầng cao, Sở Tú xuất hiện.
Cậu ta vẫn mang gương mặt thuần khiết, nụ cười dịu dàng, ánh mắt biết cách khiến người khác mềm lòng. Nhưng Thần Thy nhìn thấy – chỉ thấy một thứ giả tạo mượt mà.
“Anh Hinh Dương,” – Sở Tú nói nhỏ, giọng như tơ mỏng – “em không muốn anh vì em mà phải mâu thuẫn với người khác. Chuyện của Thần Thy, để em xin lỗi thay.”
Hắn nhìn cậu ta, im lặng rất lâu.
Ánh mắt Mạc Hinh Dương trượt qua gương mặt Sở Tú, rồi dừng lại ở khoảng trống phía sau.
“Không cần.” – Hắn nói, giọng thấp. – “Lỗi của ai, người đó tự chịu.”
Sở Tú thoáng sững lại, rồi mím môi.
Cậu ta không hiểu. Trong ký ức, Mạc Hinh Dương của cậu ta không bao giờ lạnh lùng với mình như thế.
Ánh mắt hắn từng dịu dàng. Cánh tay hắn từng che chắn cho cậu ta giữa những lời chỉ trích.
Nhưng giờ, mọi thứ đều biến mất.
Thay vào đó là ánh nhìn sâu như vực, không còn một chút cảm xúc nào.
Khi Sở Tú rời khỏi phòng, Thần Thy mới bước vào.
Cậu khẽ nghiêng đầu, cười nhẹ:
“Tôi vừa thấy thiên sứ của anh.”
“Thiên sứ không còn đôi cánh,” – Hắn đáp, giọng điềm nhiên – “còn cậu lại biết cách cắt chúng đi.”
“Tôi không cắt. Tôi chỉ đưa kéo cho anh.”
Một câu như thách thức.
Mạc Hinh Dương bật cười, nhưng nụ cười ấy không đến mắt.
“Thần Thy, cậu có biết cậu đang làm gì không?”
“Tôi đang sống.”
“Không. Cậu đang tự biến mình thành con dao trong tay tôi.”
“Thì sao?” – Cậu nhún vai. – “Anh cầm dao, nhưng người chảy máu chưa chắc là tôi.”
Hắn im lặng.
Một sự im lặng đầy ngột ngạt, như khi gương bắt đầu nứt mà chưa kịp vỡ.
Đêm hôm đó, tin tức nổ ra lần nữa:
Sở gia tuyên bố ngừng hợp tác đầu tư với Mạc thị.
Cùng lúc, nội bộ nhà họ Mạc bắt đầu chia rẽ.
Mạc phu nhân — người từng xem Sở Tú như con ruột — đích thân gọi điện cho Mạc Hinh Dương:
“Hinh Dương, con làm gì với Sở Tú vậy? Thằng bé khóc suốt mấy đêm liền!”
“Nó chọn khóc, không ai ép.”
“Con thay đổi rồi… từ khi thằng Thần Thy đó xuất hiện.”
Hắn im lặng, nhìn ra khung cửa sổ — nơi ánh đèn thành phố phản chiếu lên mặt kính.
Trong lớp phản chiếu đó, hắn thấy gương mặt mình. Nhưng ở bên kia gương, có một người khác — ánh mắt lạnh và sáng như lưỡi kiếm: Thần Thy.
“Phải, con thay đổi rồi.” – Hắn nói khẽ. – “Và con không định quay lại.”
Trong căn hộ nhỏ, Thần Thy ngồi trước màn hình, ánh sáng xanh chiếu lên gò má.
Trên bàn là bản báo cáo mới — do chính Mạc Hinh Dương gửi tới.
Dưới cùng, có một dòng chữ tay:
Nếu máu đã đổ, tôi sẽ là người cuối cùng lau sạch nó. – M.Cậu nhìn dòng chữ, khẽ cong môi.
“Anh định lau hay định nhuộm thêm?”
Hệ thống vang lên trong đầu:
【Cảnh báo: Kịch bản gốc đang tái kích hoạt. Sở Tú chuẩn bị bước vào giai đoạn “nạn nhân được bảo vệ”.】
【Nếu để hắn sống sót qua ba ngày, tuyến của Thần Thy sẽ bị xóa.】
Thần Thy khép mắt lại.
Cậu biết điều đó nghĩa là gì.
Trong nguyên tác, đây là thời điểm nguyên thân của cậu bị Mạc Hinh Dương “dọn dẹp” – gọn gàng, sạch sẽ, không để lại dấu vết.
Nhưng lần này, không ai dọn được ai.
Cậu nhấc điện thoại, bấm số của Mạc Hinh Dương.
Khi đầu dây bên kia bắt máy, cậu chỉ nói một câu:
“Nếu anh định gϊếŧ tôi, ít nhất hãy nhìn thẳng vào tôi khi làm điều đó.”
Và rồi cúp máy.
Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi.
Từng giọt đập vào mặt kính, kéo dài những vệt nước như vết máu loang — lạnh, đẹp, và vô cảm.