Quyển 1 - Chương 1: Hệ Thống Cải Tạo Pháo Hôi 001

Sau một cơn choáng váng đến tận óc, sự đau đớn vẫn còn len lỏi trong từng tế bào cơ thể.

Thần Thy như vừa trải qua một cơn bạo bệnh, không, nói đúng hơn như vừa bị mạt sát, cả cơ thể đau đớn không nguôi, đến hơi thở cũng yếu đi không rõ hơi nào.

Thân xác lẫn linh hồn như bị xe tải cán qua, mệt mỏi kiệt quệ, nhức người tả không đủ.

Mở mắt ra, sự lơ mơ hiện rõ trong đôi mắt. Cậu như vừa ngủ dậy mà quan sát xung quanh, trước mắt là cả một không gian hoang vắng trắng xoá.

Đây là nơi nào, câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu Thần Thy.

Cậu ngồi dậy đờ đẫn một hồi mới có thể lấy lại sự tỉnh táo, nhìn xung quanh, khung cảnh lạ lẫm khiến cậu lo lắng.

Thần Thy run rẩy cất tiếng gọi: "Xin chào.. có ai đó không?"

[Hi~]

Một tiếng đáp lại từ không gian êm ắng, cậu giật mình nhìn xung quanh, không có bất kỳ sinh vật nào cả.

Thần Thy bất an thầm nuốt nước bọt, run rẩy nghĩ ngợi: Rốt cuộc cái gì vừa nói vậy?

[Ngươi không thấy ta sao?] — Tiếng nói ấy cất lên một lần nữa.

??

"Gì— gì vậy?" Cậu run giọng đáp trả, cảnh giác cao độ liếc nhìn xung quanh.

Cảm xúc bây giờ của Thần Thy rất không ổn định, đầu óc cậu trắng xoá chẳng nhớ rõ điều gì, sự vô định này càng khiến cậu trở nên nhạy cảm.

Trong thâm tâm cậu run rẩy cầu xin: Làm ơn, ai đó hãy cứu tôi ra khỏi tình cảnh này đi!

Nhưng khi suy nghĩ này vừa mới bật ra, cơ thể cậu như cảm thấy bị một làn gió lạnh lẽo sau mưa thổi ngang qua, thân thể bất giác cứng còng lại, bất an và rối loạn đột ngột xâm chiếm tâm trí.

Nó giống như việc cậu cầu xin càng nhiều, sẽ càng phải trả một cái giá đắt hơn.

Trong lúc cả cơ thể cậu chảy mồ hôi lạnh buốt, ánh mắt ngập nước không ngừng liếc đảo chung quanh thì bỗng nhiên một cái động chạm trên vai khiến Thần Thy giật thót hoảng sợ.

Cậu hét thất thanh: "Aaaa..!!!"

[Ây ây ây gia, điếc tai quá đi. Hãy bình tĩnh nào Xuyên Không Giả của tôi~]

Thần Thy nhìn một con mèo đang bay lơ lửng trước mặt, sốc đến ngất lịm đi.

*

Lại một lần nữa tỉnh lại, Thần Thy phát hiện mình đang nằm trên một cái trường kỷ được lót lông cực kỳ ấm áp.

[Tỉnh rùi?]

Giọng nói quen thuộc cất lên bên tai ở mức gần hơn làm cậu rụt cả người lại.

Chất giọng của cậu vẫn luôn nhẹ nhàng thanh thúy, giờ đây kèm theo chút hơi khàn khàn bộc lộ sự hốt hoảng: "Ngươi là cái gì thế?"

[Haha không cần hoảng như vậy.] — Nó tiếp lời: [Ta xin tư giới thiệu, ta là hệ thống cải tạo pháo hôi, mã số 001.]

Thần Thy nghe mà có chút bối rối, rõ ràng là mỗi chữ đều hiểu nhưng ghép vào lại làm cậu không hiểu lắm. Cậu mím môi, không chắc chắn lắm hỏi lại: "...Sao cơ?"