“Anh Chu.” Chử Hòa Bình lễ phép chào.
“Cậu biết tôi sao?”
“Ngày hôm đó đội tôi được các anh cứu, tôi có mặt trong đó.” Chử Hòa Bình giải thích.
“Bọn tôi lúc đó không phải định cứu các cậu đâu.” Chu Sơn thẳng thắn đáp. Cứu người chỉ là tiện thể, gϊếŧ tang thi mới là việc chính.
“Nhưng với tôi, chuyện các anh đã cứu bọn tôi là sự thật.” Chử Hòa Bình điềm nhiên nói.
Chu Sơn cũng không tiếp tục tranh luận, mà hỏi tiếp: “Giờ cậu ở khách sạn thế nào rồi?”
“Nơi này rất tốt, tôi thích ứng rất nhanh.”
“Cậu đã có đội ngũ cố định chưa?” Chu Sơn lại hỏi.
Chử Hòa Bình hơi ngẩn người, không hiểu ý gì.
Chu Sơn mỉm cười: “Dạo này tôi có để ý cậu, thấy cậu gϊếŧ tang thi rất giỏi. Tôi cảm thấy cậu rất phù hợp với tiêu chí lựa chọn đồng đội của tôi, nên muốn mời cậu vào đội.”
Dù thế nào đi nữa, người có suy nghĩ như vậy, tuyệt đối không phải loại kém cỏi.
Trước đây Chu Sơn từ chối làm đội trưởng của nhóm người thường trong khu dân cư, không phải vì không muốn lãnh đạo, mà vì nhóm đó không thể khiến anh hoàn toàn tin tưởng. Anh muốn tự mình tuyển chọn kỹ lưỡng, lập một đội thật sự đáng tin để cùng nhau sinh tồn.
Ý tưởng này, mấy ngày gần đây càng lúc càng rõ ràng.
Anh rất hiểu, muốn sống tốt trong khách sạn này, thì lập đội là cách tối ưu nhất.
Dị năng giả vốn chẳng coi trọng những người thường bọn họ, vậy nên anh chỉ có thể tìm đến những người thường lợi hại mà thôi.
Chử Hòa Bình sững người giây lát, sau đó lập tức gật đầu: “Tôi đồng ý!”
Người bạn đi cùng Chử Hòa Bình đứng bên cạnh nhìn mà hơi ghen tị. Chu Sơn thì anh ta biết rõ, đó là một trong những người đến sớm nhất, đã bén rễ ở khách sạn, mỗi ngày ra ngoài thì đội của anh ta là nhóm có thương vong ít nhất.
Chử Hòa Bình có thể được gia nhập đội như thế là năng lực của anh.
Biết đối phương chắc chắn muốn trò chuyện riêng, người bạn đó cũng thức thời rời đi.
Chờ người bạn kia rời khỏi, Chử Hòa Bình mới không kìm được hỏi: “Tại sao anh lại chọn tôi?”
Người thường lợi hại không thiếu mà.
“Chắc là vì câu nói vừa rồi của cậu.”
Chử Hòa Bình sững người, có năng lực thì đi làm thôi?
“Tôi chỉ cảm thấy, mục đích của khách sạn chính là ở đó. Họ không cưỡng ép, chỉ hy vọng chúng ta chủ động làm. Và chuyện này, có lợi cho khách sạn, cũng có lợi cho chúng ta. Mà điểm này không phải ai cũng nhận ra được. Thứ tôi cần là những người cùng chí hướng.” Chu Sơn nghiêm túc nói.
“Dù lý do gì anh chọn tôi là gì thì đã là đồng đội rồi, tôi nhất định sẽ nỗ lực hết sức.” Chử Hòa Bình cũng đáp lại bằng sự nghiêm túc.
Hai người nhìn nhau, bật cười.
Trong khách sạn, những người nhận ra ẩn ý sau chuyện này giống Chu Sơn cũng không ít. Họ lặng lẽ thêm việc cứu giúp người sống sót và thu thập vật tư vào danh sách nhiệm vụ hằng ngày của mình.
Ngay trong ngày hôm đó, đã có đội ngũ xuất phát đến mục tiêu xa hơn.
Mà họ không hề hay biết, chuyến đi lần này của họ, chính là mở ra một bước phát triển mới cho khách sạn. Người được lợi nhất sau cùng cũng chính là họ.