So với màn hình thông báo, điều họ quan tâm hơn chính là nội dung bên trên.
[Thông báo 1: Kích hoạt hệ thống điểm cống hiến khách sạn. Điểm cống hiến sẽ được lưu trong thẻ thông tin khách hàng, có giá trị tương đương tinh hạch, có thể sử dụng trong khách sạn.]
[Thông báo 2: Kích hoạt chức năng lên kệ hàng hóa của khách. Khách hàng có thể đưa các loại vật tư lên kệ hàng trong quầy bán hàng, khách sạn sẽ thanh toán bằng điểm cống hiến vào thẻ thông tin khách hàng. Giá vật tư sẽ hiển thị theo quầy bán hàng.]
[Thông báo 3: Kích hoạt hoạt động “người cũ giới thiệu người mới”. Khách hàng hiện tại nếu giới thiệu được khách mới đến khách sạn Thanh Vân, và khách mới hoàn tất đăng ký tại khách sạn, thì người giới thiệu sẽ nhận được 1 điểm cống hiến.]
Ba thông báo cứ thế luân phiên hiện trên màn hình thông báo.
Sau khi mọi người đọc xong, ai nấy đều mang theo chút cảm xúc khác thường.
Thật sự là quá sức tưởng tượng của họ rồi.
Trong ấn tượng của bọn họ, khách sạn Thanh Vân luôn mang hình tượng cao xa, không ngờ ba thông báo này lại khiến nơi ấy trở nên gần gũi đến lạ, đặc biệt là chương trình “người cũ giới thiệu người mới”.
Giữa thời tận thế mà lại nghe thấy loại hoạt động này, thật sự... không biết nên dùng từ gì để hình dung cho đúng nữa.
“Có lẽ, khách sạn chỉ muốn chúng ta cứu giúp thêm nhiều người sống sót hơn.”
“Nhưng mà ngay cả chúng ta duy trì cuộc sống còn khó khăn, lấy đâu ra sức mà đi cứu người khác? Đến lúc đó, chẳng phải sẽ phải lấy mạng đổi mạng sao? Mà phần thưởng cũng chỉ là 1 điểm cống hiến, không đáng. Với từng ấy thời gian, chi bằng đi gϊếŧ thêm mấy con tang thi còn hơn.”
“Nói cũng có lý, nhưng tôi luôn cảm thấy khách sạn sẽ không tùy tiện đưa ra một hoạt động như thế đâu.”
“Dù mục đích của khách sạn là gì thì mấy nhiệm vụ này cũng không bắt buộc, làm hay không là tùy chúng ta. Tôi thì thấy đem vật tư dư thừa giao cho khách sạn bán hộ cũng là một cách không tồi. Cho dù không có dư, thì khi đi gϊếŧ tang thi gom thêm chút vật tư cũng có thể kiếm thêm thu nhập.”
“Đúng thế.”
“Chỉ không biết khách sạn ra giá thế nào thôi.”
“Chắc không đến nỗi ép giá chúng ta đâu.”
“...”
Tiếng bàn tán tại chỗ vẫn không ngừng vang lên, Chử Hòa Bình nhìn ba thông báo kia, trong lòng cũng dâng lên vài phần xao động.
“Cậu thấy sao?” Đồng bạn hỏi Chử Hòa Bình.
“Tôi cũng không rõ nữa, nhưng nếu có khả năng thì làm thôi! Tôi nghĩ sẽ không có gì bất lợi cả.” Chử Hòa Bình đáp.
“Phải đấy, tôi cũng nghĩ vậy.” Một giọng nói khác đột nhiên vang lên ngay sau lời của Chử Hòa Bình.
Chử Hòa Bình nhìn qua, lập tức nhận ra người nọ chính là thủ lĩnh đội xe đã cứu bọn họ hôm trước.
Anh luôn cảm thấy may mắn, may mắn vì hôm đó đã rời khỏi nhà, rồi gặp được một đội ngũ, theo họ đến căn cứ an toàn. Sau đó lại được đội xe kia cứu giúp, vòng vo nhiều nơi mới đến được đây. Nếu không, giờ này anh cũng chẳng biết mình đang khổ sở nơi nào nữa.