"Không nhiều, 62 cái thôi." Chử Hòa Bình cũng không giấu diếm gì. Dù sao thì hiện tại ai cũng hiểu rõ quy định của khách sạn, chỉ cần không cố tình tìm chết thì cũng chẳng ai dám trắng trợn nhòm ngó đồ của người khác.
"Thế cũng nhiều lắm rồi, cậu mới tới mà đã được chừng này, liều mạng quá đấy, vậy chẳng phải cậu có thể thuê phòng rồi sao?"
"Không, giờ tôi chưa định thuê phòng đâu. Số tinh hạch trong tay tôi vẫn còn ít quá, tôi sợ sau này tang thi càng lúc càng mạnh, tôi không đánh nổi để lấy thêm. Giờ cứ tích trữ dần thôi." Chử Hòa Bình bình tĩnh nói. Trong việc ra ngoài gϊếŧ tang thi, anh có thể cảm nhận được sự khác biệt giữa dị năng giả và người thường.
Dị năng của dị năng giả càng dùng càng mạnh, họ có thể gϊếŧ được càng lúc càng nhiều tang thi. Còn người thường thì lại ngày càng ít, nguyên nhân quan trọng nhất chính là tang thi ngày càng mạnh lên.
Hôm nay, anh vừa gặp phải một con tang thi đặc biệt lợi hại, suýt chút nữa bị nó làm bị thương. Cuối cùng, khi đào lấy tinh hạch, anh phát hiện màu sắc tinh hạch đã sẫm hơn rất nhiều.
Anh cảm thấy, có lẽ đợi đến khi con tang thi đó tiến hóa xong, màu của tinh hạch sẽ hoàn toàn thay đổi.
"Ờ cũng đúng, dù sao thì cũng chẳng nhất thiết phải theo đuổi hưởng thụ, mấy người thuê phòng ở toàn là dị năng giả cả, số tinh hạch trong tay họ mới thật sự nhiều."
Chử Hòa Bình gật đầu, sắc mặt vẫn bình thản. Dị năng giả lợi hại thật sự khiến người khác ghen tỵ, nhưng đâu phải cứ ghen tỵ là sẽ có được, vẫn nên cố gắng sống tốt cuộc đời của chính mình thì hơn.
Trong tình cảnh tận thế thế này, bọn họ có thể sống được như bây giờ đã là hiếm hoi lắm rồi.
Ngay sau đó, hai người lần lượt gọi một phần cơm.
Phần cơm rất đơn giản, chỉ có một món mặn một món canh và một phần cơm trắng, hình thức cũng đơn giản, thế nhưng họ vẫn ăn ngon lành.
Cũng chính lúc họ đang ăn, đột nhiên nhìn thấy trong nhà ăn có người nghe đồng bạn nói điều gì đó, liền vội vàng ăn hết rồi bỏ đi nhanh như gió.
"Gì vậy chứ?"
Ngay khi có người tỏ vẻ nghi ngờ, có người liền lên tiếng.
"Khách sạn có thông báo mới rồi!"
Nghe vậy, Chử Hòa Bình cũng không ngồi yên nổi nữa, vội vã ăn xong rồi quay lại đại sảnh.
Lúc này, đại sảnh cũng vô cùng náo nhiệt, ánh mắt mọi người đều dồn vào màn hình thông báo mới được dựng thêm trong đại sảnh.
Rõ ràng trước đây khách sạn không hề có màn hình này, đột nhiên bây giờ lại xuất hiện, trên đó còn có ba thông báo mới tinh.