Thật ra cô muốn thưởng Tinh hạch, nhưng tình hình không cho phép! Thôi thì tiêu trước "tinh hạch" tương lai của khách sạn Thanh Vân vậy!
Nghĩ đến đây, bỗng nhớ đến chuyện hôm đó nghe nói có nhóm dị năng giả vận chuyển vật tư từ bên ngoài vào để bán trong khách sạn, cô lại bổ sung thêm một câu.
“Quyền đưa hàng hóa lên kệ hàng cũng chia cho khách. Khách sạn thu mua với giá thấp hơn thị trường 20%, có bán lại cho khách sạn hay không là tùy nhu cầu của họ.”
Những thứ như lều trại, trong cửa hàng của khách sạn cũng có, hơn nữa chức năng còn vượt trội so với những cái hiện tại, nhưng số lượng Tinh hạch cần để đổi không ít, dùng trong khách sạn thì lại lãng phí.
Vẫn nên tận dụng vật tư của thế giới này trước đã, sau này nếu cần đồ cao cấp thì tính sau!
[Chủ nhân, cô đúng là tay không bắt sói đấy!]
“Không được à?” Cố Thanh nhướn mày hỏi ngược lại. Điểm cống hiến cũng chỉ là bước đầu tiên, có những dữ liệu này rồi thì sau này khi cần dùng người, cô hoàn toàn có thể chọn ra từ những người có điểm cống hiến cao. Tất nhiên, điều này sẽ không công bố ra ngoài. Điều cô muốn nhìn thấy là lựa chọn của con người khi không biết gì cả.
Đến lúc đó, trong số những người có điểm cống hiến cao…
Nếu là người đoán được tác dụng của điểm cống hiến mà hành động, chứng tỏ người đó thông minh.
Nếu không đoán ra nhưng vẫn hành động, chứng tỏ người đó lương thiện.
Nếu không thuộc cả hai trường hợp trên, chỉ vì muốn nhận điểm cống hiến mà làm, nhưng lại làm tốt, chứng tỏ người đó có năng lực.
Cả ba loại người ấy, cô đều cần.
[Được! Tôi sẽ giúp cô làm ngay.] Hệ thống 999 nhanh chóng đáp, nếu không nhờ nó, có lẽ chủ nhân cũng sẽ không tiếp nhận nhiệm vụ khó nhằn này, nó giúp được cô chút nào hay chút đó.
“Được, giao hết cho cậu đấy.” Cố Thanh nói xong, ngừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: “Tôi như vậy có tính là...”
[Tính, tính, tính hết!]
[Đinh! Chủ nhân có hành vi cá mặn, điểm cá mặn +2.]
***
Lúc này, trong đại sảnh khách sạn Thanh Vân.
Không ít người vất vả từ bên ngoài gϊếŧ tang thi trở về, việc đầu tiên không phải là đi ăn, mà là chạy thẳng đến máy đổi thưởng, đem tinh hạch tang thi mình cực khổ thu được lưu vào thẻ thông tin khách hàng.
[Họ tên khách: Chử Hòa Bình]
[Số lượng tinh hạch: 62]
[Thuê phòng: Không]
Nhìn con số tinh hạch của mình, vị khách này hài lòng xoay người đi về phía nhà ăn chuẩn bị ăn cơm. Trên đường gặp được đồng bạn, hai người khoác vai nhau cùng đi, sắc mặt cũng nhẹ nhõm vô cùng.
Có thể nhìn thấy người quen, đúng là một chuyện may mắn.
"Cậu gửi được bao nhiêu tinh hạch rồi?" Đồng bạn hỏi Chử Hòa Bình, trong ánh mắt lộ ra vài phần ghen tỵ.
Tuy Chử Hòa Bình là người thường, nhưng trước tận thế lại là huấn luyện viên thể hình, thân thủ và thể lực đều tốt, nên thu hoạch từ việc đối phó với tang thi cũng không tệ.