Chương 32: Bài học của kẻ đi trước

Cô nghĩ, với ba bài học nhãn tiền này, trong một khoảng thời gian dài sắp tới hẳn sẽ không còn ai dám thử thách quy tắc của khách sạn nữa.

Còn ba người đó sau này sẽ ra sao thì tùy vào bản lĩnh của chính họ.

Đã đưa ra lựa chọn thì phải gánh chịu hậu quả tương xứng.

Cũng đúng lúc này, ở phía xa lại có một đội người nữa xuất hiện.

Từ xa đã thấy nơi này người đông tấp nập, bọn họ lập tức tăng tốc chạy đến. Phía sau họ, cũng có một đám tang thi đang bám sát.

Trong đám đông, Chu Sơn liếc mắt một cái liền nhận ra đó là nhóm người mà trước kia bọn họ từng cứu trên đường. Với tốc độ như vậy, có thể tới nơi này xem như đã khá nhanh rồi.

“Đi, đúng lúc có người dẫn tang thi đến, chúng ta đi xử lý chúng thôi.” Chu Sơn nôn nóng nói.

Bây giờ tang thi quanh khách sạn, đúng là quý hiếm thật đấy.

Cạnh tranh quá khốc liệt.

“Ừm.” Mao Hi Nguyệt gật đầu, trong lòng vừa lo lắng lại vừa háo hức.

Những người có suy nghĩ giống Chu Sơn cũng không ít.

Rất nhanh, một đám người ào ào cầm vũ khí chạy về phía đám người mới đến kia.

Mà đám người đang chạy đến từ hướng Chu Sơn vừa vặn nhìn thấy khách sạn Thanh Vân mà họ nghe nhắc đến trong lời kể, thì lại phát hiện một đám người cầm vũ khí đang lao về phía họ.

Không ít người dắt theo cả vợ con, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Phía trước có sói, phía sau có hổ.

Đám người đó cứu họ, đưa họ đến đây, chẳng lẽ là để tiêu hao sức lực của họ, rồi thừa cơ tiêu diệt sạch?

Âm... mưu... sâu thật...

Hai chữ cuối còn chưa kịp nghĩ xong, thì đã thấy nhóm Chu Sơn vượt qua người họ, lao thẳng về phía đám tang thi phía sau.

Đồng thời, họ cũng nhận ra rõ ràng rằng, trên mặt những người kia không có chút sợ hãi nào khi đối mặt với tang thi, ngược lại còn vô cùng phấn khích.

Cứ như thể... tang thi là bảo vật gì đó vậy.

Nhóm người kia cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng mừng thầm vì mình đã được cứu, lập tức chạy về phía khách sạn phía trước.

Chốc lát sau, đợi họ tiến vào trong khách sạn, cảm nhận được sự kỳ diệu nơi đây, quay đầu nhìn lại đám tang thi đang bị “bọn cướp đường” tiêu diệt, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối.

Trời ơi! Bọn họ thật sự đã bỏ lỡ bảo vật rồi!

Tuy nhiên, sự tiếc nuối đó chỉ kéo dài trong chốc lát, giờ đây điều họ cảm thấy nhiều hơn là may mắn.

May mắn vì đã đến được khách sạn Thanh Vân.