Người bị ba kẻ kia vây đánh là một cặp cha con. Đứa con trông vẫn còn khá non nớt, thế đơn lực mỏng, cộng lại thì dễ đối phó. Nếu không chọn họ thì còn chọn ai nữa?
Khi thấy ba người kia bao vây mình, người cha lập tức đưa con trai ra sau lưng bảo vệ.
"Giao tinh hạch trên người các ngươi ra." Một trong ba tên nhìn chằm chằm hai cha con, ánh mắt đầy vẻ thèm khát. Trên người hai người này lấm lem dơ bẩn, rõ ràng là vừa gϊếŧ tang thi xong, chắc chắn đang có tinh hạch trong người.
Hắn thật sự đã không còn một viên tinh hạch nào, nhưng vì không muốn ra ngoài gϊếŧ tang thi nên chỉ còn cách này để kiếm lấy tinh hạch, có được cơ hội sống sót.
Người cha là Lương Văn Đức, nhìn thấy sự điên cuồng và tham lam ẩn sâu trong đáy mắt mấy kẻ kia, ông siết chặt tay rồi nói: "Tôi có thể cho các người một nửa số tinh hạch."
Ông hy vọng, bên kia thấy mình chủ động giao nộp thì sẽ chừa cho họ một con đường sống.
Nếu thật sự bị vây đánh, bị thương một chút thôi cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sự sống còn của họ về sau.
Lương Văn Đức cho rằng mình đã nhượng bộ, đối phương hẳn sẽ đồng ý. Nào ngờ, bên kia lại nói thẳng: "Không được, tôi muốn hết."
Thấy vậy, Lương Văn Đức biết hôm nay không thể kết thúc êm đẹp, lập tức siết chặt con dao thái trong tay, nói với Lương Thiệu Nguyên đứng cạnh: "Con chạy về phía khách sạn trước, vào đó là an toàn rồi."
Hắn ta chọn cướp bóc ngoài khách sạn chẳng phải vì muốn lợi dụng kẽ hở trong quy định của khách sạn đó sao? Vậy thì chỉ cần vào trong khách sạn thì chúng không còn cơ hội nữa.
Nếu thật sự phải "hy sinh" một người, ông tình nguyện người đó là mình.
Nghe vậy, Lương Thiệu Nguyên mím môi nói: "Con không đi!"
Rồi kiên quyết đứng bên cạnh Lương Văn Đức.
Lương Văn Đức bất lực thở dài một tiếng, sau đó đem toàn bộ tinh hạch kiếm được hôm nay giao cho ba người trước mặt.
Thôi vậy, giữ được rừng xanh không sợ thiếu củi đốt.
Sau khi lấy được tinh hạch từ tay Lương Văn Đức, ba người lập tức chia nhau tại chỗ, rồi hồ hởi đi về phía khách sạn, chuẩn bị đi mua đồ ăn no nê một bữa.
Cảnh tượng đó bị một số người xung quanh nhìn thấy, trong mắt không ít người lập tức hiện lên cảm xúc khác thường.
Quy tắc của khách sạn này, thật sự có thể bị lợi dụng sao?
Vậy thì họ cũng có thể chăng?
Chu Sơn cùng vợ đi ngang qua cũng nhìn thấy cảnh ấy. Nhìn đám cướp bóc vẻ mặt đắc ý, rồi lại nhìn ánh mắt biến đổi của một số dị năng giả hoặc những người có thân thủ mạnh, trong lòng thầm thở dài một tiếng chẳng lành.