Chương 26: Con người cuối cùng vẫn phải học cách thích nghi với xã hội

Còn ai có thể dạy vợ mình tận tâm hơn chính bản thân mình đây?

“Được.” Cuối cùng Chu Sơn gật đầu đồng ý.

Hai người nhìn nhau mỉm cười đầy ăn ý.

Con người cuối cùng vẫn phải học cách thích nghi với xã hội.

Ở một bên khác, sau khi nghe lời Chu Sơn nói, Cố Thanh cũng đang trò chuyện với hệ thống.

“Đã có người cướp bóc bên ngoài khách sạn rồi à?” Cố Thanh hỏi.

[Chưa có, nhưng có thể đã có kế hoạch. Tôi nhìn thấy vài người đang rình rập qua một số đoạn camera giám sát.]Hệ thống thành thật trả lời.

“Vậy cậu thấy, bây giờ tôi nên giả vờ mắc câu để bắt người, hay là trực tiếp đặt ra quy tắc để ngăn chuyện đó xảy ra?” Cố Thanh tiếp tục hỏi.

[Tùy chủ nhân thấy cách nào có tác dụng răn đe mạnh hơn.] Hệ thống đáp lại một cách nghiêm túc.

“Vậy thì vẫn nên dùng cách gϊếŧ gà dọa khỉ thì hơn. Không có một ví dụ cụ thể, thì sẽ luôn có người manh nha làm liều. Nhân lúc bây giờ còn ít người, xử lý một vụ sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc sau này đông người.” Cố Thanh bình tĩnh nói.

Cô đã cảm nhận rõ sự khác biệt giữa thế giới hậu tận thế và thế giới trước đây. Cùng với sự đến gần của tận thế và tình hình ngày càng nghiêm trọng, những quy tắc cũ cùng với lương tri con người đang dần sụp đổ.

Cô nhất định phải để người khác hiểu rõ rằng, những nơi khác có thể vô pháp vô thiên, nhưng tại Khách sạn Thanh Vân thì không. Ai không tuân thủ quy tắc, thì không thể ở lại nơi này.

Nghĩ vậy, Cố Thanh quyết định những ngày tới sẽ quan sát kỹ tình hình trong khách sạn, tiện thể… nghỉ ngơi.

Ý nghĩ vừa nảy ra, hệ thống liền tranh thủ xen vào:

[Đinh! Chủ nhân có hành vi cá mặn, điểm cá mặn +5.]

Mặc dù quản lý khách sạn cũng rất thú vị, nhưng hệ thống không hề quên bản thân là hệ thống cá mặn: “bàn tay vàng” quan trọng nhất chính là: nằm không.

Còn Cố Thanh vừa nghe tiếng hệ thống vang lên trong đầu, nghĩ đến hệ thống đang cố gắng tăng điểm cá mặn vì mình, khóe miệng cô không khỏi cong lên khẽ cười.

Có một hệ thống khiến người ta không cần lo lắng gì như vậy, làm nhiệm vụ cũng thật “sướиɠ”!

Quả nhiên đúng như Chu Sơn đã nhắc nhở, cùng với việc mỗi ngày có càng nhiều người rời khách sạn ra ngoài dụ và gϊếŧ tang thi, thì những kẻ vẫn không dám bước ra khỏi cánh cổng khách sạn đã bắt đầu thấy tinh hạch trong tay dần cạn kiệt, cũng bắt đầu ngứa ngáy muốn làm liều.