Chương 25: Cô ấy là dị năng giả à?

Nghĩ đến đây, Chu Sơn bỗng nhiên nhớ ra Cố Thanh hình như vẫn luôn hành động một mình, anh không nhịn được mà nhắc nhở một câu: “Tuy trong khách sạn không ai dám ra tay, nhưng ra ngoài rồi thì chưa chắc đâu, vẫn có người thích tìm kẽ hở mà lợi dụng."

Chu Sơn vẫn không mấy tin tưởng vào nhân tính.

Dù mọi người trong khách sạn đều sống yên ổn, nhưng anh vẫn để ý thấy, có một số người sau khi vào khách sạn thì chưa từng ra ngoài gϊếŧ tang thi. Vậy nên, sau khi tinh hạch trong tay họ dùng hết, họ sẽ làm thế nào để có được thêm?

Không phải anh lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, mà là trong tình huống đặc biệt thì nghĩ nhiều một chút cũng không có gì sai.

Lại thấy Cố Thanh đơn độc một mình, cho dù là dị năng giả, có khi cũng khó mà chống nổi nhiều người vây công, anh vẫn nói thêm mấy câu.

"Ừ, tôi biết rồi, cảm ơn anh." Cố Thanh nói xong thì móc từ trong túi ra một thanh socola đưa cho Chu Dao: “Nhìn em dễ thương thế này, chị cho em một viên kẹo nè."

Chu Dao được Chu Sơn và Mao Hi Nguyệt dạy dỗ rất tốt, tuy có hơi thèm, nhưng cậu bé vẫn quay sang nhìn ba mẹ mình.

Mao Hi Nguyệt có chút do dự, ngược lại Chu Sơn lại nói với Chu Dao: "Con nhận đi!"

"Em cảm ơn chị." Chu Dao vừa cảm ơn, vừa đưa tay nhận kẹo.

Cố Thanh mỉm cười, sau đó xoay người đi về phía quầy xếp hàng ăn cơm.

Đợi đến khi Cố Thanh đi xa rồi, Mao Hi Nguyệt mới hỏi: "Cô ấy là dị năng giả à?"

"Đúng vậy, hơn nữa còn là một dị năng giả có thân thủ rất lợi hại, một mình cô ấy đi bộ từ khu chúng ta đến đây đấy." Chu Sơn cảm thán, chỉ nghĩ thôi cũng biết, Cố Thanh một mình mà phải đối mặt với trăm nghìn tang thi cơ mà!

"Thật lợi hại, thật tốt! Nếu như em cũng mạnh như vậy thì tốt biết mấy, đến lúc đó có thể giúp anh." Mao Hi Nguyệt nói rồi, cuối cùng không nhịn được lên tiếng: “Hay là sau này em cùng anh ra ngoài gϊếŧ tang thi đi! Để con gái ở lại phòng chờ vợ chồng mình về, trước kia thì em không yên tâm, nhưng bây giờ nơi này khá an toàn."

Phòng trong khách sạn, muốn lên lầu phải có thẻ căn cước đã đăng ký, vào phòng càng cần phải có. Cực kỳ an toàn.

Chu Sơn nghe vậy, theo phản xạ liền định từ chối, nhưng rồi chợt nghĩ đến hiện giờ đã là tận thế, bản thân anh cũng không thể đảm bảo mình sẽ luôn an toàn. Anh cũng hy vọng nếu thật sự chẳng may có chuyện gì xảy ra, thì vợ anh cũng có thể tự mình chăm lo cho chính mình và con gái.