Chương 23: Khách sạn Thanh Vân này đúng là thần kỳ

Sau khi nâng cấp xong, Cố Thanh liền rời khỏi phòng mình.

Lúc đến sảnh lớn, nơi đó đã đông nghịt người. Quầy bán hàng trước cửa nhà ăn đã xếp hàng dài. Đặc biệt là nhà ăn, trước đây chỉ có cháo trắng, nhưng bây giờ lại có thêm vài món mới, thậm chí còn có cơm trắng và mấy món xào thường ngày. Đối với những người gần như chưa được ăn bữa nóng nào trong suốt thời gian qua thì đúng là một sự hưởng thụ hiếm hoi.

Còn về quầy bán hàng rõ ràng đồ ăn vặt đã nhiều hơn, lại còn có cả bánh mì và các thứ giúp no bụng, dĩ nhiên là có người muốn mua.

Đặc biệt là trước đó, sau khi có một nhóm người đến, bọn họ đã mua sạch đồ trong quầy hàng, khiến mọi người nhận ra rằng, khách sạn cũng có giới hạn về số lượng, vì vậy ai nấy đều muốn tích trữ một chút lương thực.

Trong lúc xếp hàng, không ít người cũng bàn tán rôm rả.

"Khách sạn Thanh Vân này đúng là thần kỳ."

"Phải đó! Chỉ riêng việc tang thi không thể vào được đây đã đủ để tôi bái phục rồi."

"Tiếc là khách sạn này quá nhỏ, mới vừa mở 50 phòng, chưa đầy một lúc đã bị giành hết rồi."

"Dù sao thì bây giờ chúng ta đã có đến mấy trăm người, từ lúc tận thế bắt đầu đến giờ chưa được ngủ ngon giấc nào, có thể tìm được một nơi yên ổn để ngủ, góp tiền thuê chung một phòng cũng được, chỉ cần một đêm thôi cũng tốt rồi."

"Tôi trước giờ vẫn không dám gϊếŧ tang thi, trong tay chẳng có mấy tinh hạch, để có thể ăn no bụng sau này, từ ngày mai tôi cũng sẽ theo đội ra ngoài gϊếŧ tang thi."

"Bây giờ gϊếŧ tang thi cũng đơn giản và an toàn hơn trước, chỉ cần dụ chúng đến gần khách sạn là được, gặp nguy hiểm thì chạy vào trong khách sạn là xong."

"Đúng vậy, chỉ cần bảo vệ kỹ các bộ phận quan trọng, đừng để bị cắn là được rồi."

"Vẫn là những người có dị năng ưu thế hơn, bọn họ có sức đề kháng với virus tang thi cao hơn chúng ta, còn có thể đi xa hơn tìm vật tư, sau đó mang về khách sạn bán lại. Bây giờ bọn họ đang nhắm đến một cửa hàng hoạt động ngoài trời trong thành phố, họ định bán lều tại khách sạn, để có thể nghỉ ngơi ở bãi đỗ xe bên ngoài."

"Nếu mua lều thì có phải sẽ tiết kiệm hơn không?"

"Tiết kiệm thì có tiết kiệm đấy, nhưng chuyện tắm rửa gì đó thì rốt cuộc vẫn bất tiện."

"Tắm à! Trước đây tôi còn chẳng nghĩ tới chuyện đó."

"Bây giờ thì có thể nghĩ rồi! Dù sao thì, trong tận thế khó khăn này, nơi đây vẫn còn một vùng đất sạch sẽ."

"…"

Đúng vậy là vùng đất sạch sẽ!