Sau khi nhìn thấy đoàn xe của họ, nhóm người bị truy đuổi rõ ràng như thấy được cứu tinh, điên cuồng lao về phía họ.
"Cứu chúng tôi với! Làm ơn cứu với!"
"Chúng tôi cầu xin các anh!"
"Anh Chu?" Có người vội vàng hỏi.
"Chúng ta đông người, đám tang thi này chắc chắn có thể tiêu diệt hết, chia thành hai nhóm, thay phiên bảo vệ đoàn xe, gϊếŧ sạch bọn tang thi này thì chúng ta sẽ có thêm tinh hạch." Nếu là một ngày trước, khi hỏi Chu Sơn, thì câu trả lời chỉ có một: chạy.
Nhưng bây giờ, Chu Sơn vẫn muốn kiếm thêm một ít tinh hạch, dù sao thì tinh hạch chính là căn cơ để họ tồn tại.
"Rõ." Những người khác cũng không có ý kiến.
Rất nhanh, nhóm người Chu Sơn đã ra tay giúp đỡ, cầm vũ khí tự chế lao thẳng về phía nhóm người kia.
Rõ ràng đối phương cũng không ngờ hành động của Chu Sơn lại dứt khoát đến vậy, từng người bọn họ cũng bộc phát tốc độ chưa từng có.
"Đừng chạy loạn, tốc độ của bọn tang thi này không quá nhanh, điểm yếu của chúng là ở chân và đầu, không đánh trúng đầu thì chém chân chúng, khiến chúng mất khả năng di chuyển là được, thực sự không đánh nổi thì đứng yên một bên, nếu ảnh hưởng đến chúng tôi thì đừng trách chúng tôi không khách sáo, cũng đừng mơ tới gần đoàn xe của chúng tôi, có người canh giữ rồi." Chu Sơn lớn tiếng nói.
Lời của anh cũng khiến nhóm người đang hoảng loạn kia bình tĩnh lại, người có năng lực thì cùng họ gϊếŧ tang thi, người không có thì chạy về phía đoàn xe nhưng không dám lại gần hơn.
Cứ như vậy, dưới sự phối hợp của nhóm người Chu Sơn, đợt tang thi này đã sớm bị tiêu diệt sạch sẽ, đương nhiên vẫn còn từng đợt tang thi khác đang nghe tiếng mà kéo đến.
Chu Sơn và những người khác cũng không lưu luyến, nhanh chóng moi tinh hạch xong liền quay về đoàn xe.
Nhóm người được cứu nhìn hành động của Chu Sơn, ánh mắt lóe lên một cái.
Bọn họ cũng biết trong đầu tang thi có tinh hạch, chỉ là trước giờ cảm thấy thứ đó không có tác dụng gì, bây giờ Chu Sơn lại thu thập tinh hạch ngay trong lúc nguy hiểm như vậy, chẳng lẽ bọn họ biết tinh hạch dùng như thế nào?
Còn chưa kịp hỏi, đã thấy nhóm người Chu Sơn nhanh chóng quay lại đoàn xe, sau đó lái xe chuẩn bị rời đi.
"Có thể cho chúng tôi đi nhờ không?" Có người thấy bọn họ sắp đi, vội vàng hỏi.
"Xe của chúng tôi chỉ có bấy nhiêu, không chở nổi các người." Chu Sơn lạnh lùng nói.
"Cứu bọn tôi xong là không cần chịu trách nhiệm sao? Còn những tinh hạch đó, nếu không có bọn tôi, các anh có lấy được nhiều như thế không?" Nhìn thái độ của Chu Sơn, có người lại nhảy dựng lên.
"Nếu không có bọn tôi cứu các người, liệu các người còn có thể đứng đây mà nói chuyện với bọn tôi không? Tận thế rồi, ai còn có lòng tốt nhiều đến vậy." Chu Sơn cười lạnh: "Cùng là con người, chỉ có thể nói cho các người biết, nơi chúng tôi sắp đến là một căn cứ rất an toàn, các người tự nghĩ cách đi!"
Để lại địa chỉ khách sạn Thanh Vân xong, nhóm người Chu Sơn quay đầu rời đi.