Sau một hồi thử nghiệm, họ đã nắm được quy tắc đặt phòng cơ bản của khách sạn.
"Giới hạn của phòng đơn là 4 người, giới hạn của phòng đôi là 8 người. Ngoài tiền phòng ra, mở đèn hay dùng nước nóng đều phải trả thêm tinh hạch. Nếu không thuê phòng, chỉ cần tiêu dùng trong khách sạn cũng được xem là khách của khách sạn. Nếu không tiêu dùng, chỉ cần ở trong khách sạn thì phải trả 1 tinh hạch tiền trọ." Chu Sơn nói.
"Vậy tôi không đặt phòng nữa. Làm thẻ thông tin khách hàng xong, tôi sẽ ngủ trong xe bên ngoài. Dù sao thì tang thi cũng không thể vào khách sạn được."
"Tôi cũng không đặt nữa, tinh hạch của tôi không nhiều, thuê phòng thì quá lãng phí."
"Tôi còn gia đình, có con nhỏ, tôi sẽ thuê một phòng đơn."
"..."
Mọi người lần lượt lên tiếng. Trong tình huống không có nguy hiểm, bọn họ cũng không nhất thiết phải thuê phòng. Tìm một nơi nào đó nghỉ ngơi an toàn là được.
Nhìn những người trước mặt, Chu Sơn trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng:
"Vậy thế này đi, từ giờ về sau, chúng ta chia nhau ra để gϊếŧ tang thi. Tinh hạch kiếm được thì tự mình giữ lấy. Nếu ai muốn lập đội đi gϊếŧ tang thi, có thể bàn bạc chia đều."
"Chu ca, anh..."
"Trước kia chúng ta hành động cùng nhau chỉ vì để an toàn hơn. Giờ có nơi an toàn như thế này rồi, không cần thiết nữa." Chu Sơn kiên định nói.
Trước kia anh ta làm thủ lĩnh chẳng qua là vì không muốn những người bình thường như bọn họ bị chèn ép quá đáng. Nhưng bây giờ có được một nơi an toàn như Khách sạn Thanh Vân, anh ta chỉ muốn cùng gia đình sống một cuộc sống bình yên.
Trong mạt thế, hai chữ "bình yên" khó khăn đến nhường nào. Khách sạn Thanh Vân đã cho anh ta một tia hy vọng. Điều anh ta cần làm bây giờ chính là nắm bắt lấy nó.
"Trước khi chính thức giải tán, tôi muốn dẫn đội quay về đón người thân của mình."
"Tôi cũng muốn về đón người."
"Tôi chỉ có một mình, không có người thân, tôi không quay về đâu."
"Tôi cũng không quay về."
"Chu ca, anh có thể tiện thể đón giúp người nhà của tôi không? Tôi sợ lắm..."
"..."
Chu Sơn nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch lên, thản nhiên nói: "Tôi chỉ chịu trách nhiệm với người thân của tôi."
Những người khác im lặng không nói nên lời.
Sau đó, đội ngũ quay về khu dân cư đã nhanh chóng được thành lập, hướng về phía khu dân cư của họ mà đi.
Lần này, việc chém gϊếŧ những tang thi đuổi theo phía sau rõ ràng đã trở nên hăng hái hơn rất nhiều.
Bọn họ đều hiểu rằng, những tang thi này chính là nền tảng cho sự sinh tồn của bọn họ trong tương lai.
Trước kia, tang thi đối với bọn họ là cơn ác mộng. Nhưng bây giờ, chúng lại trở thành... bảo vật!
Mà ngay lúc họ đang chém gϊếŧ tang thi, Cố Thanh đột nhiên nhận được thông báo từ hệ thống.
[Ting! Chủ sở hữu Khách sạn Thanh Vân - Cố Thanh, khách của khách sạn gϊếŧ tang thi, bạn nhận được 0.1 tinh hạch.]