Chương 16: Máy nạp tiền và máy bán hàng tự động

Lời của Chu Sơn cũng là một lời nhắc nhở tế nhị cuối cùng.

Mọi người trở nên nghiêm túc hơn, sau đó bắt đầu đi khám phá nơi được gọi là Khách sạn Thanh Vân này.

"Phía bên này có nhà ăn, thậm chí còn có cháo trắng, chỉ cần 1 viên tinh hạch thôi."

"Trời ạ! Tôi đã mấy ngày không được ăn đồ nóng rồi."

"Bên kia có máy bán hàng tự động, có thể mua nước, bánh bao, còn có cả bánh mì nữa. Xem ra không cần lo chuyện ăn uống rồi, cũng cần tinh hạch để thanh toán."

"Ở đây có một máy nạp tiền, lần đầu sử dụng cần tốn 1 tinh hạch để tạo thẻ thông tin khách hàng của khách sạn. Sau khi xác minh danh tính, có thể nạp tinh hạch của mình vào thẻ thông tin khách hàng, dùng để chi tiêu trong khách sạn, bao gồm đặt phòng, ăn uống, mua sắm..."

"Đặt phòng? Đúng rồi, đây là một khách sạn, phòng đương nhiên là có giới hạn."

"..."

Vừa nghe thấy câu này, không ít người lập tức quay đầu nhìn về phía quầy lễ tân.

Lúc này, trên bảng hiển thị chỉ còn lại chín phòng trống.

"Còn lại chín phòng? Có người đến trước chúng ta? Ai?" Mọi người tò mò nhìn quanh.

Lúc này, Chu Sơn cũng đã đến quầy lễ tân, nhìn số lượng chín phòng còn lại, bình tĩnh nói: "Bất kể là ai? Quan trọng nhất bây giờ là chúng ta có nên ở lại đây hay không? Dù sao thì tôi cũng sẽ ở lại. Sau khi đặt phòng xong, tôi sẽ đưa vợ con đến đây."

"Ở lại, tất nhiên phải ở lại."

"Nhưng một phòng lại cần nhiều tinh hạch như vậy, một hai ngày còn đỡ, lâu dài thì e là không trụ nổi."

"Chỉ cần có tay có chân, chúng ta có thể gϊếŧ tang thi để kiếm tinh hạch." Chu Sơn đáp, đưa mắt nhìn xung quanh, thở ra một hơi thật sâu, "So với những ngày thấp thỏm lo sợ trước kia, có thể yên tâm nghỉ ngơi trong khách sạn này đã là quá tốt rồi."

Mọi người im lặng. Nếu có thể lựa chọn, ai lại muốn ra ngoài liều mạng chứ?

Nhưng lời của Chu Sơn đã chạm đến lòng bọn họ.

Có một nơi an toàn, còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Tinh hạch thôi mà? Gϊếŧ tang thi là được!

"Nhưng bây giờ chỉ có chín phòng, có đủ chia không? Hơn nữa, trên bảng hiển thị có đơn phòng và phòng đôi, chẳng lẽ còn có yêu cầu về số lượng người? Nếu không đặt được phòng thì có thể ở lại đây không?" Có người đột nhiên lên tiếng hỏi.

Lời này vừa thốt ra, bầu không khí lập tức im bặt.

Những người đồng đội vốn hợp tác rất tốt, giờ đây khi nhìn nhau đã có thêm chút suy tính.

Nếu số lượng chỗ ở là cố định, ai lại muốn rời khỏi đây chứ!

Chu Sơn cũng cảm nhận được rõ ràng bầu không khí đã thay đổi, anh ta giả vờ như vô tình nói: "Trước đó khách sạn đã thông báo, người không phải khách của khách sạn muốn ở lại trong khách sạn thì cần nộp phí trễ hạn, vậy có nghĩa là chỉ cần nộp phí là có thể ở lại đúng không?"

Câu nói này khiến không ít người nhớ lại thông báo trước đó, sau đó, Chu Sơn dẫn đầu, bắt đầu thử nghiệm.