Chương 5: Đầu bếp bất đắc dĩ

Sau khi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, Tùy Hòa chọn một chỗ thích hợp, lấy dụng cụ từ chiếc túi trữ vật mà Tái Thác tặng ra, bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.

Hôm qua, nhờ những video sinh tồn nơi hoang dã mà cô từng lưu trên một ứng dụng video ngắn nào đó, cô đã thành công nhóm được một đống lửa để nướng chút thịt cho mình. Tái Thác tò mò cầm lên ăn thử một miếng, sau đó vừa nôn vừa tiêu chảy cả đêm, sáng nay dậy liền ra lệnh cấm cô nhóm lửa.

Thậm chí hôm nay còn cho hai người chú có bằng đầu bếp đến giảng cho cô cả buổi sáng về giá trị dinh dưỡng của việc giữ nguyên hương vị tự nhiên của thực phẩm.

Bài giảng dinh dưỡng nghe đến buồn ngủ nhưng cũng không cản được cô bắc nồi lên bếp. Tổ tiên đã tiến hóa hàng vạn năm, sao cô có thể vì vài ba buổi học mà thoái hóa, quay về sống cuộc sống ăn lông ở lỗ được.

Thịt không đủ ăn, cô lại xin thêm những khúc xương người khác không cần để hầm canh, còn xin Tái Thác một đĩa rau để nhúng lẩu.

Tái Thác ăn xong đi ra, nhìn thấy cái nồi lớn của cô và vài miếng thịt vụn lèo tèo bên trong thì lắc đầu, rất thất vọng về khả năng tiếp thu kém cỏi của cô.

Ở Thành Tẩy Tội, ban đêm đáng sợ hơn ban ngày gấp trăm lần, tội ác rình rập, bóng đêm đoạt mạng.

Chỉ cần tắt đèn thì đánh nhau, hϊếp da^ʍ cướp bóc, gϊếŧ người phóng hỏa, chuyện gì cũng có, chỉ cần không gây náo loạn quá mức, Tái Thác thường sẽ không can thiệp.

Hệ thống phòng thủ của Thành Tẩy Tội phần lớn đều dựa vào những phạm nhân này, nhưng nếu ngay cả việc sống sót cũng không làm được, thì chết thêm một vài người cũng không sao, còn có thể giảm bớt áp lực quản lý cho Thành Tẩy Tội.

Tầng một và tầng hai là khu vực cấm của tội phạm, nơi đó gần Tái Thác nhất. Tuy hắn không quản những chuyện này, nhưng nếu để hắn bắt gặp, cũng khó tránh khỏi bị phạt một trận.

Trong tiếng gào thét và mùi máu tanh, Tùy Hòa thấp thỏm ngủ một đêm ở tầng hai, trước lúc bình minh bị từng hồi chuông báo thức đánh thức.

Sau khi dùng bữa sáng, rất nhanh, đội ngũ xuất phát tập trung tại quảng trường, do đám Ải Trùng chỉ huy xếp thành hai hàng, tiến lên phía trước nhận vũ khí.

Tùy Hòa ngủ không ngon giấc, mang hai quầng thâm mắt lớn như bị ma hút cạn tinh khí, uể oải di chuyển theo đoàn người.

Người xem rất đông, mặc những bộ đồ tù đã bạc phếch, giống như đang tiễn đưa, lại giống như đang gọi món, yêu cầu họ săn đủ loại con mồi mang về.

Tùy Hòa nghe tên các món ăn, vui vẻ gật đầu nhưng trong lòng lại thấy đắng ngắt. Bọn họ cũng thật yên tâm về cô, cô không biết chữ, làm sao biết được loại cây nào ăn được? Lỡ hái nhầm nấm độc, mọi người cùng nhau toi đời thì sao?

Tùy Hòa thầm tính toán sau khi trở về sẽ tìm hai vị đầu bếp kia học hỏi kinh nghiệm, tiện thể cũng mở rộng thực đơn cho mình. Đúng lúc này, đám đông đang xem đột nhiên lộ vẻ kinh hãi, ‘loạt xoạt’ một tiếng tản ra, phía sau Tùy Hòa lập tức trống ra một con đường.

Tùy Hòa nghe thấy tiếng động, theo phản xạ định tránh sang một bên, chỉ là cô tránh không kịp, bị gã đô con phía trước quay người lại dùng cùi chỏ thúc ngã xuống đất.

“Hừ! Đồ xấu xí quái dị!” Một giọng nói khinh miệt vang lên từ trên đầu cô.

Đội ngũ náo nhiệt ban nãy lúc này im phăng phắc, tiếng “hừ” này vì thế mà trở nên đặc biệt vang dội.

Bên cạnh Tùy Hòa xuất hiện một đôi chân trắng như ngọc, khớp xương rõ ràng. Cô không phải người cuồng chân nhưng cũng không khỏi ngắm nhìn, chỉ có điều rất nhanh sau đó cô đã bị chủ nhân của đôi chân đẹp này véo cổ nhấc bổng lên.

“Mạch Túc! Ngươi muốn làm gì?”

Nghe thấy tiếng động, Tái Thác rẽ đám đông ra, đứng đối mặt với Mạch Túc qua Tùy Hòa, còn Tùy Hòa lúc này trong lòng như có hàng ngàn con chuột chũi đang gào thét.

[Hắn là Mạch Túc? A… Lừa đảo! Tất cả đều là lừa đảo! Mỹ nam mà các người nói thành dạ xoa chuyển thế, người không biết chữ cũng không dùng từ lung tung như các người đâu!]

Tin đồn thất thiệt hại chết người.

Tùy Hòa thật sự muốn hét lớn hỏi bọn họ, những từ như mặt xanh nanh vàng, hung thần ác sát, nhe nanh múa vuốt có liên quan gì đến người đàn ông cao một mét tám, thân hình cường tráng, dung mạo tuấn mỹ trước mặt cô không?