Cư Cư tỏ vẻ ghét bỏ: [Ý tưởng này dũng cảm đấy! Nhưng tôi thật không ngờ, Hòa Hòa à, cô từng này tuổi rồi mà chưa từng yêu đương bao giờ sao?]
Tùy Hòa: ...
Dù biết tâm lý nó đã trưởng thành, nhưng Tùy Hòa vẫn theo thói quen coi Cư Cư trong hình hài trẻ con là một đứa trẻ.
Bị một đứa nhóc to bằng cái kẹo chê cười không biết yêu đương, đúng là không còn gì để nói.
[Không sao cả, thứ cô cần tôi đều có. Đủ mọi cách theo đuổi tình yêu, bao dạy bao biết.]
Tùy Hòa yêu cầu xem hàng trước.
Để một tinh linh củ cải trắng còn chưa cao tới bắp chân cô dạy mình yêu đương, chuyện này nghe không đáng tin chút nào!
Cả một buổi chiều, cô vừa phải lấy lòng Tái Thác, vừa phải đối phó với những người khác, lại còn phải chịu đựng Cư Cư truyền hình trực tiếp buổi huấn luyện tình yêu cho mình, bận đến quay cuồng.
Đối diện, hai người cười nói vui vẻ, Mạch Túc chỉ cảm thấy cảnh tượng đó cực kỳ chói mắt. Hắn cau mày, đảo mắt một cái, vẻ mặt đầy ghét bỏ quay đầu đi, ghé sát vào Ngân Sa, lẩm bẩm: "Sa ơi là Sa, cậu nhìn cô ta xem, cười với Tái Thác như hoa nở, vừa thấy tôi đã xị mặt ra. Cậu nói xem sao phụ nữ ai cũng nông cạn và hai mặt thế nhỉ?"
Ngân Sa sững người, không biết hắn lấy đâu ra dũng khí để hỏi câu này.
Hắn sao dám yêu cầu một cô gái yếu đuối ngày nào cũng bị hắn truy sát bắt nạt phải tươi cười với mình chứ, cô lại chẳng phải kẻ thích bị ngược đãi.
Sau khi trở về Tẩy Tội Thành, Tái Thác không cho bất kỳ ai một giây nghỉ ngơi, kéo tất cả mọi người hối hả làm việc gấp rút.
Cái khí thế rầm rộ này, người chậm chạp như Tùy Hòa cũng đoán ra được sắp có chuyện lớn xảy ra.
Cô lòng dạ không yên, nhìn cái hầm mỏ đang bốc khói đen kia luôn cảm thấy có chuyện chẳng lành, thế nhưng cô đã nhiều lần hỏi Tái Thác mà chỉ nhận được những câu trả lời qua loa như "yên tâm đi, không sao đâu".
"Hu hu hu hu..."
Tùy Hòa nghe thấy tiếng động thì hoàn hồn, gương mặt của Bốc Nhã Ti bỗng chốc dí sát vào mặt cô.
Cô ngước lên nhìn Xích Vũ đang túm tóc Bốc Nhã Ti, dùng ánh mắt hỏi: "Tình hình gì đây?"
"Tôi thấy cô cứ buồn bã nhìn chằm chằm vào cái cửa hang đó ngẩn người, chắc là muốn biết đã xảy ra chuyện gì, vừa hay tôi cũng muốn biết, nên bắt nó tới đây, coi như giải khuây cho mọi người."
Xích Vũ tính tình nóng nảy, trước giờ luôn là người thích động thủ hơn là nói nhiều. Cô ta nói xong liền ấn mạnh, một chân đạp Bốc Nhã Ti xuống đất: "Mày không phải biết tiên tri sao? Nào, để bà đây xem năng lực của mày, biểu diễn cho mọi người xem đi."
"Mày thả tao ra! Đồ xấu xí, thành chủ đã nói rồi, bây giờ cấm đánh nhau riêng, mày có tin tao đi mách thành chủ, để ngài ấy phạt nặng mày không!"
Đối mặt với lời đe dọa của ả, Xích Vũ không hề sợ hãi, mỉa mai châm chọc: "Ối giời ơi! Sợ quá sợ quá cơ! Chính mày đi khắp nơi nói Hòa Hòa nhà tao quyến rũ thành chủ, sao bây giờ mày ghen tị muốn đích thân đi quyến rũ thành chủ rồi à?"
Xích Vũ ở Tẩy Tội Thành này gần năm mươi năm, lăn lộn giữa hết lớp bạn tù này đến lớp bạn tù khác, trình độ chọc tức người khác đã đạt đến mức thượng thừa. Nói xong, cô ta không nhịn được mà nhổ một bãi nước bọt vào Bốc Nhã Ti: "Phì! Cái thứ tám chân mồm miệng phun độc như mày, cũng không sợ thành chủ nhìn thấy mày mà gặp ác mộng."
Thiên phú của Bốc Nhã Ti được truyền thừa từ tộc nhện, con mắt dị thường trên trán ả có thể nhìn thấy những thứ người khác không thấy được, đồng thời cũng có năng lực mê hoặc nhất định.
Ả kích hoạt con mắt dị thường, cố gắng làm Xích Vũ buông mình ra. Những người khác thấy ánh sáng xanh lam lóe lên giữa hai hàng lông mày của ả thì bất giác lùi lại mấy bước, sợ mình bị liên lụy.
Tuy nhiên, một lúc lâu sau, bên này vẫn giằng co không có động tĩnh gì, chỉ có vầng sáng đỏ bao quanh trán Bốc Nhã Ti.