Hỏi xong, Mạch Túc quay sang nhìn Tùy Hòa với vẻ mặt giận dữ, lửa giận trong l*иg ngực bùng cháy. Con đàn bà này rốt cuộc lấy đâu ra mấy thứ của nợ này, hết độc rồi lại đến điện, đúng là phòng không xuể!
"Tuy tôi không biết hai người đang giở trò gì, nhưng để cho chắc ăn, hai vị vẫn nên cùng tôi đi làm một cuộc kiểm tra."
"Tôi không đi." Tùy Hòa nhanh chóng viết ba chữ to để từ chối.
Lấy máu xét nghiệm không giống như băng bó mấy vết thương vặt vãnh thường ngày. Một khi những chỉ số trong báo cáo bị lộ, chuyện cô không phải người của thế giới này sẽ không thể giấu được nữa, cô không muốn vào phòng nghiên cứu để bị mổ xẻ.
"Chỉ lấy chút máu thôi, không đau đâu." Ngân Sa cũng hơi hối hận, biết thế đã không lười biếng, nhân lúc Tùy Hòa hôn mê làm xét nghiệm luôn, đỡ phải phiền phức thêm một lần nữa.
Ngân Sa dỗ dành cô, nhưng vẫn bị Tùy Hòa từ chối.
"Những thứ lúc cô bị thương trước đây không dùng được à? Trong tay Thái Tử không phải vẫn còn một bàn tay sao?"
"Khoan đã? Ý mọi người là, cô..."
Tùy Hòa chỉ vào thi thể của Thái Tử rồi viết: "Cô ta ăn tay của tôi nên mới bị như vậy?"
Trước đó cô nghe không rõ, còn tưởng Thái Tử cũng giống Mạch Túc, vô tình dính phải máu của cô trong lúc chữa trị.
Tùy Hòa nhận ra thịt của mình đã bị người khác ăn, một cảm giác buồn nôn mãnh liệt ập đến, dạ dày cuộn trào, chỉ muốn nôn ọe. Cô trợn to mắt, lòng đầy kinh hãi và khó tin, không khỏi thầm than: Thành Tẩy Tội, quả đúng là nơi tàng trữ những thứ dơ bẩn! Đúng là yêu ma quỷ quái gì cũng có!
[Trên người cô có độc sao?]
Cư Cư đặt cuốn sách điện tử xuống, ló đầu ra. Mấy ngày nay nó đã cập nhật rất nhiều kiến thức về Trái Đất, không nhịn được mà phàn nàn: [Cô là xuyên không cả người đến đây. Người Trái Đất các cô ngày nào cũng ăn đồ ăn chế biến sẵn, đồ ăn ngoài, đủ loại phụ gia thực phẩm và tồn dư thuốc trừ sâu, trong cơ thể mang đủ thứ độc tố. Những thứ đó ở thế giới này không hề có, chúng giống như một loại virus mới vậy, bọn họ không chống cự được cũng là điều dễ hiểu.]
"Không dùng được, chỗ máu đó tôi đã xử lý hết rồi, còn những thứ trong tay Thái Tử đã bị cô ta cấy nấm lên, bị ô nhiễm nên không dùng được nữa."
Tùy Hòa nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó đã bị Mạch Túc kéo về phía phòng trị liệu.
"Không đi cũng phải đi, nếu tôi có mệnh hệ gì, cô cũng phải chôn cùng!"
Mạch Túc không cho Tùy Hòa nói lời nào, ghì chặt tay cô, ép cô đi kiểm tra.
Tùy Hòa nào chịu, cô vùng vẫy kịch liệt, hai chân như đóng đinh xuống đất, quay đầu nhìn Tái Thác, mắt lưng tròng, mặt đỏ bừng vì tức giận và tủ thân.
Tái Thác đương nhiên không cho phép cô gái mình luôn bảo vệ bị bắt nạt như vậy, anh bước lên một bước, gỡ tay hai người ra rồi nói với Ngân Sa: "Thôi được rồi! Cô không muốn thì thôi, cậu đưa Mạch Túc đi kiểm tra xem trong cơ thể có độc tố không cũng vậy thôi."
"Sao thế? Muốn làm anh hùng trước mặt cô à?"
Giọng điệu cà lơ phất phơ của Mạch Túc như đang nói đùa, nhưng tư thế sẵn sàng chiến đấu lại khiến nụ cười trên môi hắn phủ một lớp băng giá. Hắn nhìn Tái Thác đầy hung hãn, không khí căng thẳng đến mức chỉ cần ai đó thở mạnh một cái là hai bên sẽ lao vào đánh nhau ngay.
Tùy Hòa không dám tiến lên, đang phân vân có nên nói gì đó để xoa dịu tình hình không thì Tái Thác vèo một cái đã rút ra át chủ bài.
"Cậu còn quậy nữa thì tôi không khách sáo đâu."
Tái Thác khẽ cau mày, giọng nói có chút bất đắc dĩ, như thể đang đau đầu vì đứa trẻ ngỗ nghịch nhà mình không nghe lời.
"Coi như anh độc!"
[Hắn lui rồi! Hắn vậy mà lại lui rồi? Rốt cuộc đây là cái gì mà lợi hại thế? Có thể khiến cái gai góc này sợ đến vậy sao?]