"Tôi rút lại lời cảm ơn vừa rồi, tạm biệt!"
Mối quan hệ của hai người dường như lập tức trở lại như trước, lúc này Mạch Túc lại nói thêm một câu, trực tiếp khiến cô vào trạng thái cảnh giác cấp một: "Vậy nên, xin cô hãy đi chết đi được không? Hòa Hòa?"
Tùy Hòa thấy sắc mặt Mạch Túc thay đổi liền co giò bỏ chạy, bán sống bán chết lao về phía Tái Thác, vì giờ người duy nhất có thể cứu cô chỉ có Tái Thác mà thôi.
Mạch Túc điều chỉnh tốc độ, chạy theo sát bên cạnh cô, thỉnh thoảng còn làm động tác cứa cổ để dọa dẫm.
Vừa chạy đến quảng trường bên ngoài nhà giam, Tùy Hòa bỗng phanh gấp, Mạch Túc không để ý nên đâm sầm vào người cô.
Mạch Túc tưởng cô đã chấp nhận số phận, cười cợt nhả: "Sao thế? Chạy không nổi nữa à? Vậy thì ngoan ngoãn chấp nhận số phận đi!"
Tùy Hòa bực bội gạt tay hắn đang chìa về phía mình, mắt nhìn thẳng về phía trước. Mạch Túc nhìn theo hướng của cô, thấy một thi thể được khiêng ra từ phía sau Tái Thác.
Đó là Thái Tử, người đã chữa trị cho Tùy Hòa.
Những ngày qua, người duy nhất Thái Tử từng xảy ra xung đột chính là Mạch Túc.
Khi Tái Thác khiêng thi thể của Thái Tử lên, Mạch Túc chỉ cần liếc qua sắc mặt của anh và những người xung quanh là đã đoán được họ đang nghĩ gì. Không đợi Tái Thác lên tiếng, hắn đã ra đòn phủ đầu, ánh mắt như đuốc nhìn thẳng vào Tái Thác, chất vấn: "Sao? Mọi người nghi ngờ tôi đã gϊếŧ anh ta à?"
"Không phải, cậu đừng vội..."
Ngân Sa giơ báo cáo khám nghiệm tử thi lên, còn chưa nói hết câu đã bị Mạch Túc ngắt lời: "Hừ! Để gϊếŧ tôi, anh đúng là không từ thủ đoạn nào!"
[Cái miệng của Mạch Túc này, mở mồm ra là đắc tội người khác.]
Cư Cư ngước đôi mắt đỏ ngầu vì thức đêm đọc tiểu thuyết lên, uể oải nói: [Không muốn quản. Mà phải nói, truyện trên Tiểu Lục Giang mà cô giới thiệu cũng hay thật, tôi vừa đọc đến truyện mẹ kế, còn loại kẻ thù không đội trời chung này thì phải để tôi nghiên cứu thêm đã.]
Cư Cư vừa ló đầu ra lại rụt vào. Cuốn truyện đam mỹ đô thị “Ngã gục dưới chân mẹ kế” mà nó vừa mua trọn bộ mới đọc được một nửa, chẳng hứng thú lắm với thể loại trinh thám máu me của Tùy Hòa.
Tái Thác không nói một lời, nhưng mùi thuốc súng giữa hai người ngày càng nồng nặc, không khí giương cung bạt kiếm, căng thẳng đến nghẹt thở.
Đúng lúc này, Ngân Sa bước nhanh lên trước, dang hai tay chắn giữa hai người, nói đầy bất đắc dĩ: "Cho tôi nói vài câu được không?"
Cậu ta giơ báo cáo khám nghiệm lên: "Thái Tử chết vì ngộ độc, nguyên nhân là do ăn miếng thịt sống này, mà miếng thịt này đến từ cô Tiểu Khâu."
Nói xong, cậu ta nhìn về phía Tùy Hòa, hỏi: "Cô, có thể cho một lời giải thích hợp lý không?"
"Ý tôi là máu thịt của cô có độc?"
Ngân Sa gật đầu: "Có thể nói như vậy."
"Ọe... ọe..."
Tùy Hòa không ngờ chuyện này lại liên quan đến mình, đang nghĩ cách đối phó thì bên cạnh lại vang lên từng tràng nôn mửa.
Mạch Túc nôn ra một đống thứ đen xanh lẫn lộn, Tùy Hòa nhìn mà không dám nhìn thẳng, tình trạng này chắc là mật xanh mật vàng đều nôn ra cả rồi.
Cô nhanh chóng viết mấy chữ to lên giấy cho Ngân Sa xem: "Anh ta không phải là có thai rồi chứ?"
Tùy Hòa mặt ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng đang gào thét: [Kẻ thù không đội trời chung sinh con? Hai người họ riêng tư chơi lớn vậy sao?]
[Một phát dính luôn hay là cày cuốc ngày đêm? Anh Tái Thác cứ vài ngày lại xuống phòng Mạch Túc, tính ra cũng đến ngày rồi, hi hi...]
"Dẹp ngay mấy cái thứ ghê tởm trong đầu cô lại!"
Mạch Túc nghe thấy mấy thứ kinh tởm của Tùy Hòa lại càng muốn nôn. Hắn sắp chết đến nơi rồi mà cô còn nghĩ ngợi linh tinh gì thế!
Một câu nói thành công khiến Tùy Hòa im bặt, sau đó hắn quay sang hỏi Ngân Sa: "Ban ngày tôi có liếʍ phải một giọt máu của cô ta, có sao không?"