Chương 27: Thích cô ta sao?

Ngày thứ ba, Tùy Hòa đã hồi phục ý thức, nhưng thể xác vẫn chưa tỉnh.

[Cư Cư nhỏ, cậu nói xem tôi còn sống được không?]

[Chắc là được.]

Sau khi Tùy Hòa hôn mê, hệ thống cũng ngừng hoạt động. Nó vừa mới kiểm tra cơ thể Tùy Hòa, các dấu hiệu sinh tồn đều bình thường, không có vấn đề gì lớn.

[Cái kỹ năng bị động kia của tôi chẳng lẽ chỉ có tác dụng với Mạch Túc thôi sao? Tại sao Habu lại không sao?]

Cư Cư lúng túng toát mồ hôi, nó ngập ngừng, đắn đo hồi lâu mới từ từ nói. [Là lỗi hệ thống, thiết lập này chỉ kích hoạt khi đối phương có ý định gϊếŧ cô, cho nên lúc đó…]

Lúc cạn lời người ta thật sự chỉ muốn cười.

Vậy là lúc đó Habu không hề muốn gϊếŧ cô, chỉ là không ngờ một cú đấm hắn tùy tiện vung ra lại đánh nát nửa người cô, cuối cùng là trách cô quá yếu đuối thôi chứ gì?

[Cô cũng đừng nản lòng, người có thực lực như Habu chỉ là số ít, môi trường chung vẫn an toàn…]

Giọng Cư Cư càng ngày càng nhỏ, lời nói của nó thật sự không có mấy sức thuyết phục. Ở thành Tẩy Tội, tùy tiện lôi ra một người cũng mạnh hơn Tùy Hòa cả ba dặm đường.

Tùy Hòa vẫn tức giận phồng má. [Cứ chờ đấy, thân phận cai ngục của tôi cũng không phải để trưng đâu, tôi mở mắt ra là làm việc, nhất định phải cho hắn nếm đủ mười tám loại võ nghệ của thành Tẩy Tội.]

[Đúng! Tuyệt đối không để hắn được yên!]

[Cư Cư giúp tôi xem điểm tích lũy của tôi đi, nếu không được nữa thì chúng ta về Trái Đất thôi.]

Tùy Hòa đột nhiên chuyển hướng làm Cư Cư ngớ người. Hoài bão lớn lao chỉ kéo dài được bốn giây thôi sao?

Ý định gϊếŧ người? Kỹ năng bị động?

Bên ngoài phòng y tế, một bóng người từ từ rời đi.

Thái Tử và Ngân Sa hợp tác, một người chữa trị, một người chỉnh trang, những việc còn lại đều nhờ vào mũi tiêm dinh dưỡng hiệu quả cao. Ngân Sa trước giờ vẫn luôn chú trọng liều lượng lớn đủ no, một mũi tiêm xuống đừng nói là cô gái yếu ớt như Tùy Hòa, cho dù là một con lợn rừng cũng có thể sống lại tại chỗ.

[Bác sĩ Ngân, cảm ơn anh đã cứu tôi.]

"Không cần cảm ơn tôi, tôi không giúp được gì nhiều, nếu không phải anh đe dọa Thái Tử chữa trị cho cô, cô bây giờ đã là người chết rồi."

"Tôi biết, tôi biết mà thành chủ sẽ không bỏ rơi tôi, tôi bây giờ sẽ đi tìm anh, một lần nữa cảm ơn anh."

Tùy Hòa xé tờ giấy trên quyển sổ nhỏ đưa cho Ngân Sa, cúi đầu chào anh rồi chạy đi mất.

"Này! Không phải, tôi không nói là Tái Thác đâu! Nhầm rồi!"

Thời gian vội vã, chữ viết của Tùy Hòa nguệch ngoạc, đợi đến khi Ngân Sa nhìn rõ chữ trên giấy muốn gọi cô lại thì đã không kịp nữa.

Văn phòng của Tái Thác cùng tầng.

"Chẳng lẽ anh không rõ, hành vi này của anh sẽ gây nên sự phẫn nộ của mọi người sao? Nếu ai cũng bắt chước, lấy bạo lực chống lại bạo lực, thành Tội lỗi sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào hỗn loạn, đến lúc đó không ai có thể đứng ngoài cuộc đâu!!"

"Anh dùng con chip trong cơ thể tôi ép tôi lên đây chỉ để nói đạo lý với tôi thôi à?"

Trong phòng im lặng một lúc, Tái Thác dường như đang suy nghĩ nên trả lời anh thế nào để làm dịu bầu không khí, anh vừa định mở miệng, Mạch Túc đột nhiên chuyển chủ đề: "Anh thích cô à?"

"Nhưng anh có gánh nổi cái giá của việc thích cô không?"

"Anh ở đây nói với cậu về quy tắc của thành Tội lỗi, cậu lại lôi mấy chuyện vớ vẩn đó ra làm gì! Anh không quan tâm trong lòng cậu đang có ý đồ gì, tốt nhất là thành thật một chút. Bên Habu, nếu cậu còn dám manh động nữa, tháng này đừng hòng bước ra khỏi tầng dưới một bước!"

Đối mặt với sự đe dọa của Tái Thác, Mạch Túc trước giờ vẫn luôn cười khẩy, hoàn toàn không coi ra gì. Nhưng lần này, cũng không biết rốt cuộc là sao, một ngọn lửa vô danh "vèo" một tiếng từ đáy lòng bùng lên, đốt cháy l*иg ngực hắn nóng rực.