Ngân Sa đột nhiên bị mắng, nhìn bóng lưng Mạch Túc xa dần, cổ họng phát ra một tiếng cười trầm thấp, thầm mắng mình cũng thật tiện, biết rõ Mạch Túc là người thế nào mà còn cố sống cố chết tìm đến để bị mắng.
Cậu ta quay đầu liên lạc với người lùn, bảo họ tìm tù nhân khác lên thử thuốc. Hoàn toàn không nhìn thấy, sau khi họ rời đi, Tùy Hòa từ từ tỉnh lại, loạng choạng đi ra ngoài cửa.
Cô đi thẳng xuống dưới, đến tận tầng chín mươi chín.
Hôm nay không phải ngày trừng phạt, Mạch Túc không phải đối mặt với lũ bọ giáp nứt. Hắn vừa định nằm xuống nghỉ ngơi thì Tùy Hòa đã xuất hiện ở cửa phòng giam của hắn.
"Thuốc của thằng ngốc Ngân Sa kia cũng tốt thật, nhanh như vậy đã giúp cô hồi phục khả năng hành động rồi."
"Tại sao? Tôi và anh rốt cuộc có thù oán gì, để anh phải nhất quyết gϊếŧ tôi cho bằng được?"
Mạch Túc lồm cồm bò dậy từ trên giường, có chút tò mò: "Hiếm thấy ghê, một lần nói nhiều lời như vậy. Tôi là người duy nhất khiến cô mở miệng sao?"
Mạch Túc nói xong liền dừng lại một lúc lâu, dường như chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại để ý đến vấn đề này. Hắn nhún vai một cách thờ ơ, đi đến trước song sắt mới chậm rãi nói: "Chẳng có thù hận gì cả, chỉ là vui thôi, kẻ yếu trở thành đồ chơi của kẻ mạnh, chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?"
"Hiển nhiên, rất tốt!"
Trong chớp mắt, Tùy Hòa như thể bị thay đổi linh hồn, mặt lạnh như nước, toàn thân toát ra khí tức lạnh lẽo không giống người sống. Cô đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao, đôi mắt đen ngây thơ trong veo ban đầu lập tức ngưng tụ một lớp sương lạnh, nhìn thẳng vào Mạch Túc, từng chữ từng câu, lạnh lẽo và quả quyết: "Kẻ làm tổn thương thần hồn của cô ấy, chết!"
Năng lượng quanh người cô bùng nổ, lại có thể đẩy lùi Mạch Túc vài bước. Nhận ra nguy hiểm, Mạch Túc vội vàng vào thế phòng thủ.
"Kẻ làm tổn thương thần hồn của cô ấy, chết!" Tùy Hòa miệng vẫn lặp đi lặp lại câu nói này.
Mạch Túc ra tay trước, chiếc đuôi mang theo năng lượng khổng lồ lao nhanh về phía Tùy Hòa. Tùy Hòa lại dễ dàng đỡ được, chỉ một ánh mắt, song sắt trước mặt liền vỡ ra một lỗ lớn. Cô ném mạnh Mạch Túc sang một bên, giọng nói của Tùy Hòa vang lên bên tai hắn.
"Kẻ làm tổn thương thần hồn của cô ấy, chết!"
Toàn thân Tùy Hòa toát ra vẻ kỳ dị, hai mắt cô trống rỗng vô hồn, thân hình cứng đờ, như một con rối bị dây điều khiển, máy móc lặp lại cùng một câu nói, động tác của cô uyển chuyển như mây bay nước chảy nhưng chỉ biết đến gϊếŧ chóc.
"Cô là ai? Cô đã làm gì cô ấy!"
Một chiếc đuôi bị hắn nắm trong tay, trong chớp mắt biến thành một cây roi. Roi Hàn Nguyệt quất thẳng vào mặt Tùy Hòa, lúc sắp xuyên qua đầu cô thì bị đỡ lại một cách vững vàng.
"Cô nghĩ thế là xong sao?"
Dứt lời, bàn tay Tùy Hòa đang cầm roi lập tức bị phủ một lớp băng dày. Động tác của Tùy Hòa cứng lại, Mạch Túc nhân cơ hội triệu hồi một chiếc đuôi khác, đánh mạnh vào bàn tay bị đóng băng đó.
Tuy nhiên, cảnh tượng tay Tùy Hòa bị đánh tan nát không xuất hiện, chiếc đuôi của Mạch Túc đột ngột chuyển hướng, điên cuồng tấn công chủ nhân của nó.
Trong lúc Mạch Túc chống lại chiếc đuôi của mình, mấy chiếc đuôi còn lại từng cái một không kiểm soát được mà lao ra từ sau lưng. Hắn lơ là một chút liền bị quấn chặt, cục diện lập tức mất kiểm soát.
Mạch Túc lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác ngạt thở mà những đối thủ trước đây của hắn từng phải chịu khi bị hắn quấn chặt.
"Chết tiệt! Rốt cuộc là có chuyện gì với cô vậy!"
Lúc Tái Thác và Ngân Sa đến nơi, đầu óc họ trống rỗng trong giây lát. Mạnh như Mạch Túc mà lại bị một cô gái nhỏ đánh cho bầm dập mặt mày, thậm chí còn suýt bị chính cái đuôi của mình siết chết.
Hai người còn chưa hiểu rõ tình hình, hai chiếc đuôi đã thả ra rồi lao thẳng về phía họ.
Anh dựa vào thân thủ nhanh nhẹn để né được, còn Ngân Sa thì thảm hơn, bị một cái đuôi quất bay đi ngay tại chỗ.