Chương 15: Hắn sờ như sờ chó

Trong lòng Tùy Hòa khinh bỉ, nhưng xiên thịt lại được đưa ra nhanh một cách khác thường. Ngay lúc Mạch Túc đang do dự có nên nhận xiên thịt này hay không, hắn vô tình liếc thấy đôi mắt sáng rực khác thường của Tùy Hòa, tiếng lòng của cô như những giọt mưa rơi vào tai hắn.

[Ăn đi, ăn đi! Tốt nhất là ăn xong vừa ói vừa tiêu chảy. Nếu thật sự không được thì tôi đi kiếm ít thuốc xổ nhé? Tôi đoán chắc anh ta không phân biệt được thuốc xổ và gia vị đâu... Nhanh lên đi! Tôi cứ cầm thế này cũng mệt lắm rồi. Không phải chứ? Anh ta không phải là sợ rồi đấy chứ? Ối giời ơi! Anh sợ rồi! Anh sợ rồi... Xì! Đồ nhát gan!]

Chỉ trong vài chục giây ngắn ngủi, Tùy Hòa đã điên cuồng tưởng tượng ra hàng trăm cách để gϊếŧ chết Mạch Túc trong đầu.

Trên mặt cô không giấu được vẻ vui mừng khấp khởi, khóe miệng hơi nhếch lên, nụ cười ấy tựa như một con mèo vừa ăn vụng thành công, trong mắt lấp lánh ánh sáng tinh ranh.

Mạch Túc nghe được những ý nghĩ hoang đường đó của cô không hề tức giận, ngược lại còn cảm thấy mọi lỗ chân lông trên cơ thể đều bắt đầu phấn khích.

Mạch Túc chân thành cảm thấy thành Tẩy Tội đúng là một mảnh đất phong thủy bảo địa. Người phụ nữ này mới đến được vài ngày đã bắt đầu đồng hóa với bọn họ rồi.

Nhưng thế này rất tốt! Con mồi quá ngoan ngoãn thì săn lùng chẳng có chút thú vị nào cả.

Mạch Túc thầm ghi nhớ những suy nghĩ trong lòng Tùy Hòa, trước khi gϊếŧ chết cô, hắn nhất định sẽ thử từng thứ một trên người cô.

Mạch Túc ăn hết xiên thịt trong một miếng, đột nhiên cúi người xuống, bóp cằm Tùy Hòa đe dọa: “Muốn gϊếŧ tôi à? Trùng hợp ghê, tôi cũng rất muốn gϊếŧ cô đấy.”

[Vãi! Sao anh biết được?]

"Tốt nhất là thu lại cái ánh mắt của cô đi, để tôi nhìn thấy lần nữa thì đôi mắt đó đừng hòng giữ lại."

Tùy Hòa nghe vậy liền chớp mắt lia lịa, sau đó chỉ về phía Tái Thác, để anh hiểu rằng, Tái Thác sẽ không để hắn được như ý.

Mạch Túc đọc được ý của cô, cảm thấy người phụ nữ này ngốc đến nực cười.

"Ở chỗ anh ấy, tôi có ích hơn cô nhiều, đừng trách tôi không nhắc nhở cô, bớt dòm ngó anh ấy đi, cô không xứng!"

Mạch Túc nói xong liền tiêu sái rời đi, đi được nửa đường lại quay lại. Tùy Hòa tưởng hắn lại nổi sát tâm, liền giơ xiên thịt đã được vót nhọn chĩa về phía hắn.

Bên kia, Tái Thác đã quan sát họ từ lâu, tưởng họ lại sắp có xung đột, định đi tới thì thấy Mạch Túc tiến lên, nhẹ nhàng xoa đầu Tùy Hòa, giống như đang xoa đầu một chú chó nhỏ.

Không, cô bị hói, cảm giác chắc giống như xoa mai rùa.

Tái Thác dừng bước, chọn cách quan sát thêm.

Mạch Túc nhìn kỹ lòng bàn tay mình, không bị điện giật? Hắn mang theo vẻ mặt đầy thắc mắc rời đi, nhưng trong lòng lại tính toán tìm cơ hội khác để thử lại, hay là thật sự khoét mắt cô ra?

Sau khi hắn đi, Tùy Hòa vẫn đứng nguyên tại chỗ, tay nắm chặt xiên tre, bề ngoài trông có vẻ không dao động, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy gân xanh nổi đầy người, mặt đỏ bừng.

Nếu không phải Cư Cư ra sức khuyên can, có lẽ cô đã xông lên cắn người rồi.

[Anh sờ mình? Anh dám sờ mình như sờ chó! Hu hu hu, Cư Cư ơi, tôi không còn trong sạch nữa rồi!]

Sắc mặt Mạch Túc đại biến, quay đầu nhìn Tùy Hòa, ánh mắt lóe lên một tia hung ác.

"Không trong sạch? Tôi mới là người bị bẩn thì có?" Hắn ghê tởm lau vệt dầu trên tóc cô dính vào lòng bàn tay.

Tái Thác xử lý xong việc trong tay, lúc anh đi tới thì Tùy Hòa đã điều chỉnh lại được tâm trạng của mình.

"Hai người thật sự đã làm hòa rồi, thế này rất tốt."

Tùy Hòa ra sức lắc đầu, làm hòa? Đời này tuyệt đối không có khả năng đó!

"Tôi rất ngoan, xấu, anh."

Để tiện giao tiếp, Tùy Hòa đã rất chăm chỉ học ngôn ngữ và chữ viết ở đây, chỉ là học chưa được nhiều nên chỉ có thể giao tiếp đơn giản.

Cô chỉ vào Mạch Túc, viết liên tiếp mười mấy chữ "xấu" lên giấy để kể tội hắn.

"Được rồi được rồi, anh biết rồi, hắn xấu, hắn xấu!"

Tái Thác vội vàng giữ tay Tùy Hòa lại, nếu để cô viết tiếp, có lẽ cô sẽ viết kín cả một trang giấy.

[Thành chủ, tôi là người tốt, lương tâm của anh rất xấu xa!]