Chương 14: Xin ăn không biết nhục

Tái Thác nhẹ nhàng vỗ đầu Tùy Hòa, dỗ dành như dỗ trẻ con: “Không sao, đừng giận, hắn không chửi cô, hắn chửi anh đấy.”

Anh kiên nhẫn dỗ dành Tùy Hòa nhưng ánh mắt lại không nhịn được mà liếc về phía Mạch Túc.

Lần này Mạch Túc thật sự ra tay độc ác, trong lúc giao đấu vẫn có thể tranh thủ chửi Tùy Hòa một trận.

Tái Thác khẽ thở dài: … Trẻ con.

Điểm thù địch của Mạch Túc tăng vọt một cách điên cuồng, khiến Cư Cư trong lòng hoảng hốt. Mức độ thù địch này nếu đặt ở các hệ thống khác thì chính là điểm hắc hóa, hắc hóa đến một mức độ nhất định, theo lẽ thường, kẻ này sẽ hủy diệt thế giới.

Mạch Túc hủy diệt thế giới, người đầu tiên hắn gϊếŧ chắc chắn là Tùy Hòa. Tùy Hòa vừa chết, nó cũng sẽ theo đó mà tan thành tro bụi.

[Cô mau nghĩ cách gì đi chứ!]

[Nghĩ thế nào? Chẳng lẽ bây giờ tôi có thể xông qua ôm hôn hắn à?]

Đối mặt với Mạch Túc, Tùy Hòa muốn buông xuôi. Bây giờ cô nhìn thấy hắn thôi đã thấy phiền, nói gì đến việc lại gần.

Hơn nữa, hắn trở nên tà ác thì liên quan gì đến một kẻ vô dụng như cô chứ? Trứng không thể chọi với đá.

Tà ác? Hủy diệt thế giới? Nghe có vẻ hay đấy, khoan đã, hôn mình?

Mạch Túc rùng mình một cái, ý định gϊếŧ Tùy Hòa có lúc đã lên đến đỉnh điểm.

Chuyện này thật sự không thể trách hắn nảy sinh sát tâm, con đàn bà này chẳng phải thứ tốt đẹp gì, cả ngày không biết trong đầu nghĩ những thứ ghê tởm gì nữa!

Cũng may là hắn tính tình tốt không thích gϊếŧ chóc, nếu đổi lại là người khác, nghe được những suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng cô, có lẽ một ngày đã gϊếŧ cô ba trăm lần!

Nghĩ đến năng lực đặc biệt trên người Tùy Hòa, Mạch Túc chợt nảy ra một ý.

Mạch Túc giơ tay đỡ một đòn, mượn lực lùi khỏi chiến trường, mắt nhắm rồi mở, mấy tên tù nhân vừa rồi còn đang chém nhau, trong mắt lập tức bốc lên khói đen, đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm vào Tùy Hòa như sói đói.

Hiện trường vũ khí bay loạn xạ, đồng thời vang lên một loạt tiếng “A”.

Mạch Túc và mấy tên tù nhân toàn thân bốc khói ngã lăn ra đất. Mạch Túc chứng nào tật nấy, tội chồng thêm tội. Tùy Hòa đứng cách đó rất xa cũng có thể ngửi thấy mùi thịt nướng trên người hắn.

[Thơm quá! Đói rồi.]

Cư Cư chỉ biết đảo mắt. [Cô nghĩ cái gì bình thường một chút đi!]

"Làm vậy cũng không được à?"

Mạch Túc ngã xuống đầy căm hận, khóe miệng Tùy Hòa nhếch lên một nụ cười đắc thắng. [Thế mà đã ngã rồi à? Tôi còn sợ mình chưa dùng sức mà anh đã ngã rồi cơ đấy? Hừ! Đồ vô dụng!]

Cư Cư vạch đen đầy đầu. [Này này này! Khiêm tốn chút đi, Tái Thác vẫn còn ở đây đó, thu lại cái vẻ mặt vênh váo của cô đi, đừng để lộ tẩy đấy.]

Tùy Hòa tưởng Tái Thác sẽ xử tử hoặc vứt bỏ kẻ gây rối Mạch Túc ngay lập tức, nhưng Tái Thác không làm vậy, anh ném cả cô và Mạch Túc lên xe kéo rồi đưa về.

Chuyến đi săn lần này tuy có chút trục trặc nhỏ nhưng vẫn được coi là viên mãn. Cả đội trở về với chiến lợi phẩm đầy ắp, Tái Thác vui mừng, vung tay quyết định tối nay sẽ tổ chức tiệc mừng công, lấy ra một phần thịt để mọi người cùng chia nhau.

Tùy Hòa từ chối tham gia bữa tiệc điên cuồng xé thịt nuốt máu của họ, lẳng lặng ngồi một bên nướng xiên thịt nhỏ của mình.

Tái Thác rất hào phóng, đã cho Tùy Hòa một ít gia vị của mình. Tùy Hòa lựa lựa chọn chọn rồi rắc lên thịt nướng, miếng thịt nướng ra có mùi vị ngon đến lạ.

"Cho tôi một xiên."

Tùy Hòa đang ngồi trên một tảng đá, ngẩng đầu nhìn hắn. Cô nhíu chặt mày, mặt đầy vẻ khó hiểu. Bọn họ thân nhau đến thế sao? Vừa đến đã chìa tay đòi đồ ăn của cô, rốt cuộc hắn lấy đâu ra cái sự thản nhiên đó vậy?

[Ban ngày thì đuổi gϊếŧ tôi, bây giờ lại đến xin đồ ăn của tôi? Cho hỏi nhé, mặt mũi đâu rồi? Ai cho anh can đảm đó thế? Lương Tĩnh Như à?]

Lương Tĩnh Như? Ai vậy? Đồng bọn của cô ta sao?