Mẹ Cố nắm tay Tôn Diệp Yên, nước mắt chực trào:
"Diệp Yên à, khổ cho con rồi…"
"Mẹ, con không khổ đâu." Tôn Diệp Yên lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt kiên định.
Cô không thấy mình khổ. Ít nhất, trong gia đình này, bố mẹ chồng đều thương cô, không ai đánh mắng hay ghét bỏ cô. Cố Dịch Trạch tuy tiêu xài hoang phí, nhưng đối với cô cũng không tệ. Hắn tuy không ngọt ngào nhưng cũng chẳng bao giờ nổi giận với cô.
"Cái con bé ngốc này…" Mẹ Cố thở dài lần nữa, trong mắt tràn đầy xót xa.
…
Lúc này, Cố Dịch Trạch đang khoác balo, ngồi trên tàu hướng về thành phố Nghi Dương.
Ở Nghi Dương có một con phố đồ cổ nổi tiếng. Ngày thường nơi này cũng vắng vẻ, không khác gì mấy con phố bình thường khác, nhưng đến cuối tuần thì lại nhộn nhịp lạ thường.
Đủ loại người tụ tập trên phố, bày bán đủ các loại đồ cổ như gốm sứ, ngọc bích, tượng đá, vàng bạc, đồng thau…
Tất nhiên, thật giả lẫn lộn, ai mua thì phải tự đi mà phân biệt.
Ba ngày qua, Cố Dịch Trạch chỉ loanh quanh chờ tiền thưởng, đến ngày thứ tư mới bắt đầu hành động. Hắn nhắm vào mấy món giá trị cao nhưng dễ bán lại, không mua nhiều, vì mấy chỗ này toàn dân chuyên săn đồ xịn, cơ hội vớ được hàng hời cực thấp. Nhưng Cố Dịch Trạch cũng chẳng bận tâm, chọn đại ba món là xong, sau đó tiện thể chọn đặc sản mang về cho ba mẹ và Tôn Diệp Yên.
Cùng lúc đó, Tôn Diệp Yên cũng bắt đầu tìm việc làm thêm. Cô tìm khá suôn sẻ, có một cửa hàng tiện lợi gần nhà cần người trông ca đêm từ 11 giờ tối đến 3 giờ sáng. Cô tan làm lúc 5 rưỡi chiều, về nhà nấu cơm, nghỉ ngơi chút là kịp đi làm tiếp. Mỗi tháng có thể kiếm thêm hai ngàn, cũng đỡ phần nào.
Tìm được việc, Tôn Diệp Yên vui lắm, còn mua hẳn mười đồng tiền thịt kho mang về. Vậy mà vừa bước vào nhà chưa lâu, đã có tiếng gõ cửa vang lên.
Cô ra mở cửa, vừa nhìn đã thấy Tôn Hồng Mai đứng đó, mặc váy đỏ dài, mái tóc xoăn sóng lớn màu rượu đỏ xõa xuống, tay xách theo bốn, năm quả lê.
“Em hai, lâu rồi không gặp.”
Tôn Hồng Mai cười rạng rỡ, nhưng nụ cười đó khiến Tôn Diệp Yên đứng đơ tại chỗ, sống lưng lạnh toát.
Cô cắn môi, giọng run run: “Chị cả… sao chị lại đến đây?”
“Chị đến thăm em thôi.” Tôn Hồng Mai vừa nói vừa đẩy cửa đi vào, quen thuộc như nhà mình. “Sao? Thấy chị không vui à?”
“Không… không có.” Tôn Diệp Yên cúi đầu, rụt cổ đi theo sau chị gái.
Từ nhỏ cô đã sợ Tôn Hồng Mai. Lúc ba mẹ bận việc đồng áng, Tôn Hồng Mai là người trông cô. Cô làm sai chút là ăn tát ngay. Nếu khóc? Tát tiếp cho đến khi nín mới thôi.
Ban đầu, Tôn Diệp Yên còn mách ba mẹ, nhưng lần nào cũng bị ăn đòn nặng hơn. Lâu dần cô học cách im lặng, nhẫn nhịn cho qua chuyện. Đến khi em trai ra đời, ba mẹ giao cho Tôn Hồng Mai trông em, chị ta không muốn nên lại sai Tôn Diệp Yên làm thay. Em khóc, cô bị đánh. Em nghịch, cô cũng bị phạt.