Chương 47: Săn g.iết kẻ b.ắt n.ạt (22)

Bọn họ bắt đầu cho rằng, con mình "vô tội".

Cho nên, khi chúng tôi tới Cục Cảnh sát, Lý Phú lại không có mặt.

Hắn bị Viện Kiểm sát bắt lại điều tra rồi!

Nếu những người này là quả hồng mềm mặc người khác nắn bóp, vậy đã chẳng dạy ra mấy đứa trẻ ngỗ nghịch như thế.

Họ giống như những con chuột đã rơi vào hũ gạo, vây hãm vợ của Lý Phú - người phụ nữ vừa đến hiện trường với quầng mắt thâm đen.

So với sự hỗn loạn và tiếng chửi thề liên tục không ngớt ở bên kia, Tạ Tú Tú có vẻ bình tĩnh lạ thường.

Nhân viên tiếp tân cẩn thận hỏi kỹ tình huống của chị ấy, cũng cảm thấy án này có thể giải quyết cùng nhau.

Giang Ngưng vẫn luôn nắm tay Tạ Tú Tú để động viên.

Tôi lôi ra di động: "Đồng chí cảnh sát, tôi tìm được vài thứ."

Nhân viên lễ tân hoang mang: "Thứ gì cơ?"

Tôi đưa điện thoại qua: "Đây là một bạn học tên Vương Hinh, cô bé này có chút khả nghi."

Đúng vậy, tôi sửa lại thiết lập trên trang cá nhân của cô ta, chỉnh thành "công khai".

Buồn cười, Vương Hinh cho rằng tôi không ép cô ta nói ra chuyện đó, bản thân có thể yên tâm thoát tội à? Còn nói muốn tự thú? Cô ta xứng sao?

Ăn c.ứt ấy!

"Cô gái này sống trong tòa nhà mà Vương Trạch đã nhảy lầu."

"Hôm Vương Trạch xảy ra chuyện, tôi cũng có mặt ở hiện trường."

"Hình như lúc đó, tôi còn nhìn thấy Vương Hinh chạy xuống tầng, nhưng cảnh tượng kia quá đỗi chấn động, đến bây giờ tôi mới mơ hồ nhớ đến."

Tôi quay sang Tạ Tú Tú: "Chị Tạ, thật xin lỗi. Giá như em nhớ ra sớm hơn thì tốt rồi."

Tạ Tú Tú nhìn chằm chằm vào mấy dòng trạng thái kia, khóe mắt rưng rưng.

Bài đăng có rất nhiều, tuy rằng không điểm mặt chỉ tên rõ ràng, nhưng người làm mẹ như chị ấy vừa liếc qua cũng có thể đoán được ngay, mấy bài này đang nói về con mình!

"Tôi nghi ngờ con gái tôi bị s.át h.ại!"

Cảnh tượng lúc Vương Hinh bị gọi đến cũng vô cùng hài hước.

Mẹ cô ta cùng tới, vẻ mặt mờ mịt khó hiểu.

"Đồng chí cảnh sát, có nhầm lẫn gì không? Con gái tôi mới là nạn nhân. Trạng thái tinh thần của con bé mãi mới khá lên đôi chút."

Đột nhiên lại bị còng tay áp giải đến vì nghi ngờ g.iết người.

Tôi ngồi một góc, chăm chú nhìn đối phương.

Vương Hinh tỏ vẻ đáng thương trốn sau lưng mẹ.

Nghe nói, mẹ cô ta rất bận, ngày thường cũng ít có thời gian chăm sóc con cái.

Cho nên trong khoảng thời gian này, chắc hẳn đang rất đau lòng, áy náy với con gái phải không?

Vương Hinh có lẽ nên cảm ơn tôi, vì đã cho cô ta được cảm nhận tình mẫu tử ấm áp hằng mong ước.