Khi cảnh sát phát hiện Vương Hinh từng bị nhiều người x.âm h.ại, anh ấy cũng rất sốc.
Hơn nữa còn nghiêm túc nói rằng đây là một vụ án hình sự.
Từ lúc đến đồn cảnh sát, Vương Hinh vẫn luôn khóc lóc.
Dường như đã diễn vai nạn nhân đến nghiện, thậm chí còn nói với cảnh sát:
"Nếu không phải có chị Tiết động viên, em cũng không có can đảm đến đây."
Ngược lại không đề cập đến nửa chữ việc tôi đột nhập vào nhà lúc nửa đêm.
Cô gái này ấy à, thật ra rất thông minh, biết mình tuổi còn nhỏ, từng bị b.ắt n.ạt, cho rằng sẽ luôn được tha thứ.
Vương Hinh còn suy đoán, có lẽ tôi chỉ yêu cầu cô ta đến báo cảnh sát việc bản thân bị b.ắt n.ạt, chứ không bắt phải khai nhận chuyện xảy ra với Vương Trạch.
Kết quả, cô ta không phải chịu tội.
Tôi nhìn Vương Hinh, cười khẩy.
Sau đó, nhân lúc đối phương đang khóc lóc kể lể, tôi bước tới thì thầm bên tai:
"...Em cho rằng chị là Bồ Tát sao?"
Thời gian săn g.iết chỉ vừa mới bắt đầu.
Một số người tự nhận mình là "trong sạch", cuối cùng vẫn bị gọi đến đồn cảnh sát vì tội b.ắt n.ạt.
Tuy nhiên, người báo án lần này không phải Vương Trạch mà là Vương Hinh.
Không sao, trước mắt có nhiều bằng chứng như vậy, dù sao cũng có thể kết tội mà, phải không?
Phụ huynh của đám trẻ cãi nhau ầm ĩ ở đồn cảnh sát.
Đáng tiếc, lúc này tôi đang ở nhà, không được chứng kiến.
Tôi còn gửi cho Tăng Chính Trực một tin nhắn - người đang bận tối mắt tối mũi để giải quyết chuyện của con.
[Bên nhà ông có mùi gì thối thế? Sao lại có cả giòi bò ra?]
Hôm nay là ngày thứ năm Tiết Thương Tùng bị tôi lừa đến "trấn trạch".
Kỳ nghỉ phép cũng sắp dùng hết rồi.
Mấy ngày qua, Tăng Chính Trực cũng tiếp xúc với anh ấy vài lần, gã hẳn là đã lợi dụng mối quan hệ, điều tra qua về anh tôi.
Tiết Thương Tùng không dễ chọc.
Cho nên Tăng Chính Trực không dám tùy tiện chuyển th.i th.ể đi, gã nhét ả tình nhân vào tủ lạnh.
Nhưng tôi nói khu đó mất điện, giòi cũng bò ra tận cửa...
Chẳng mấy chốc đã thấy bóng dáng vội vàng của gã qua camera giám sát.
Tôi bật cười, lấy điện thoại gọi cho anh trai.
"Anh à, bạn em có bưu phẩm vừa giao đến, anh xuống lấy giúp cô ấy nhé."
Trong điện thoại truyền đến âm thanh của phim hoạt hình.
Tôi: "..."
Tôi nói muốn anh ấy đến trấn trạch, không cần thiết thì đừng ra ngoài, vậy nên anh tôi thật sự nhàn nhã ngồi ở nhà người ta xem Cậu Bé Bọt Biển??
Tiết Thương Tùng đáp: "Được, anh xuống lấy đây..."