Editor: Lá Thư Nhỏ
Giản Thu vốn cảm thấy cuộc so tài này có chút nhàm chán, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên cô có một ý tưởng không tồi: "So tài một chút à, được thôi."
Chu Hâm sửng sốt, không ngờ cô lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Chẳng lẽ cô ta thật sự nghĩ rằng đều là cấp B thì sẽ không chênh lệch là bao sao?
Cậu ta nói: "Được thôi, cậu yên tâm, bệnh viện của trường học có phí rất rẻ."
Giản Thu đề nghị: "Nhưng tôi có một điều kiện, so tài sao có thể không có chút tiền cược để thêm phần hứng khởi chứ? Hay là thế này, nếu tôi thua tôi đưa cho cậu 1000 tinh tệ, còn cậu thua thì đưa cho tôi 1000 tinh tệ, thế nào?"
Chu Hâm và những học sinh khác đều nghi ngờ tai mình có vấn đề, không phải, cô ta bị điên rồi sao?
Vội vàng dâng tiền đến vậy?
Cô ta trông yếu đuối mong manh thế kia, lấy đâu ra tự tin vậy?
Mọi người cảm thấy vô cùng hoang đường và buồn cười.
"Cười chết mất, cô ta nghĩ mình có thể thắng sao."
"Thật không ngờ lại tự dâng tiền đến."
"Nhanh nhanh đồng ý đi, chuyện tốt thế này mà, ha ha ha."
Chu Hâm khoa trương làm bộ móc móc tai: "Được thôi, nếu cậu đã mang tiền đến cho tôi thì sao tôi lại không vui được chứ? Nhưng cậu yên tâm, nếu tôi thua, tôi sẽ đền cho cậu một vạn!"
Cậu ta làm sao có thể thua được? Căn bản là không thể!
Giản Thu cuối cùng cũng cảm thấy có chút hứng thú.
Mắt cô sáng lên, đúng lúc đang lo lắng không đủ tiền học phí.
Giản Thu ném những thứ vướng víu trên người sang một bên, vào thế sẵn sàng, còn vẫy vẫy tay: "Đến đi."
Giống như đang trêu chó.
Chu Hâm bị hành động của cô làm cho có chút khó chịu.
Cậu ta vung nắm đấm giáng xuống thật mạnh, chắc dùng khoảng sáu phần sức lực.
Chu Hâm cảm thấy mình không cần dùng toàn lực cũng có thể đánh ngã người này.
Giản Thu đã lâu không nhìn thấy nắm đấm đầy sơ hở như vậy, quả thực như một đám lưu manh đánh nhau vậy, lung tung lộn xộn.
Mặc dù người biến đổi gen có ưu điểm về sức mạnh hơn so với bọn cô, nhưng tốc độ thì không chênh lệch là mấy, huống hồ còn có kỹ thuật "mượn lực chống lực" nữa mà.
Giản Thu không né mà lại đón lấy.
Cô nhẹ nhàng đỡ được nắm đấm của đối phương, một bàn tay bỗng nhiên giữ chặt cổ tay cậu ta.
Theo lực va chạm, cô dùng sức kéo một cái!
Chu Hâm chỉ cảm thấy cơ thể mình chợt mất thăng bằng, không chịu khống chế mà lao về phía trước.
May mắn cậu ta phản ứng nhanh nhạy, theo bản năng dùng bàn tay chống đỡ cơ thể.
Chu Hâm vừa hé nụ cười may mắn, liền cảm thấy một chỗ nào đó ở sau lưng bị đánh mạnh, một cơn đau nhức nhanh chóng lan dọc theo xương sống, đau đến mức hai tay cậu ta buông lỏng, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà đâm đầu xuống đất.
Chỉ nghe thấy một tiếng “ầm”, máu tươi từ mũi cậu ta phun ra.
Chu Hâm lau máu mũi, đồng tử hơi co lại.
Thực lực của người tự nhiên này… dường như không hề yếu như tưởng tượng của cậu ta.
Các học sinh lớp 5 đều kinh ngạc mà hít vào một hơi.
Cái khởi đầu gì thế này?
Chu Hâm cũng là kẻ da dày thịt béo, vừa lau mũi vừa bò dậy từ mặt đất, nheo mắt lại: "Xem thường cậu rồi. Vừa nãy tôi chỉ dùng sáu phần sức lực, bây giờ sẽ không nương tay nữa."
Các học sinh vây xem tức thì thở phào nhẹ nhõm: Thì ra là vậy.
Giản Thu móc tay ra hiệu: "Nhanh đi."
Lúc này Chu Hâm thực sự dùng hết toàn lực, cậu ta giáng một cú đấm móc từ dưới lên.
Giản Thu nhanh nhẹn tóm lấy cổ tay cậu ta kéo sang một bên, tay phải còn bất ngờ cắm vào xương sườn đối phương.
"Chết tiệt!" Chu Hâm đau đến mức mặt mày méo mó, nhưng vẫn không cam lòng bỏ cuộc, quay người tung một cú đá quét ngược.
Giản Thu nhẹ nhàng nhảy lên, hai chân dùng sức quấn lấy cổ đối phương, dùng trọng lượng cơ thể nhanh chóng áp xuống đất.
Chu Hâm vốn đã mất trọng tâm liền ngã ngửa ra sau.
Cậu ta hít một hơi, định dùng sức để bật dậy, nhưng eo vừa căng lên đã bị người ta đấm một quyền cực mạnh vào bụng!
Giống như tờ giấy căng đến cực hạn chợt bị đánh bật lại, cơn đau nhức làm lực độ buông lỏng, cả người cậu ta lập tức đổ xuống đất.
"Ầm" Bụi mù nổi lên bốn phía, cái mũi vốn đã bị thương lại một lần nữa phun ra hai dòng máu.
Các học sinh vây xem lại lần nữa há hốc mồm: … Suối phun à, đây là suối phun ư?
Nhưng điều đó không quang trọng, quan trọng là cốt truyện này hơi sai sai rồi?
Sao người bị đánh thảm thương lại là đại ca Chu Hâm của họ vậy?
Lẽ nào người tự nhiên đã trở nên mạnh hơn?
Đám học sinh thay đổi biểu cảm xem kịch thư thái như trước đó, lòng họ có chút nặng nề.
Chu Hâm lau máu mũi, chậm rãi đứng dậy từ mặt đất.
Thái độ của cậu ta đã hoàn toàn thay đổi, người tự nhiên này có chút bản lĩnh, nếu khinh địch thì có lẽ hôm nay cậu ta sẽ không giữ được thể diện.
Chu Hâm hít thật sâu một hơi, lần nữa ra tay.
Tuy nhiên, cục diện chiến đấu không có nhiều thay đổi.
Đối phương giống như con cá chạch trơn tuột, sức lực của cậu ta đều đánh vào không khí, hoặc là bị phản công từ một góc độ cực kỳ quái lạ.
Chu Hâm càng đánh càng cảm thấy tức nghẹn, hoàn toàn không bắt được đối phương.
Thân thủ của người này cũng quá linh hoạt rồi!
Các học sinh lớp 5 cũng dần nhìn ra manh mối.
Mặc dù sức lực của Giản Thu không lớn, nhưng cô cực kỳ giỏi "mượn lực chống lực".
Đánh nhau dựa vào cái gì, chẳng phải là nhanh tay nhanh mắt sao?
Thường thì Chu Hâm vừa ra quyền, đối phương như đã hiểu rõ trong lòng mà né tránh nắm đấm ngay lập tức, rồi phản công vào chỗ hiểm của cậu ta.
Cứ như vậy một hồi, Giản Thu vẫn nhẹ nhàng, còn Chu Hâm thì mồ hôi đầm đìa, khắp người là vết thương.
Diễn biến hoàn toàn khác với tưởng tượng, các học sinh lớp 5 đều cảm thấy có chút khó tin, người tự nhiên này sao lại mạnh đến vậy?
Thấy Chu Hâm vẫn ngoan cường phản kháng, Giản Thu cảm thấy cũng nên kết thúc.
Đối thủ quá cùi bắp.
Hai tay cô nắm lấy vai cậu ta làm tâm điểm, uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy lên, sau đó dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể mình áp xuống cái chân đang quét ngang của đối phương!
"Á á á!" Một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang vọng khắp sân huấn luyện.
Chu Hâm bị cú áp này làm cho toạc cả hai chân ra, xạc ngang hoàn hảo 180°, đau đến mức nước mắt giàn giụa.
Cậu ta đau đến mặt mày méo mó: Trời ơi, thật sự đau chết đi được!
Đám học sinh xem mà đồng cảm, da đầu tê dại đồng thời lùi lại một bước: Khủng bố!
Trần Tử Nghiêu không nỡ nhìn thẳng, quay đầu đi.
Giản Thu phủi phủi bụi trên tay, thỏa mãn vươn tay: "Một vạn tinh tệ, chỉ nhận tiền mặt, cảm ơn!"
Hai chân Chu Hâm run rẩy, đứng cũng không vững, máu mũi và nước mắt thi nhau chảy.
Giọng cậu ta gần như là bật ra từ cổ họng từng câu từng chữ: "Được, một vạn tinh tệ đúng không, cậu cứ giữ lấy mà tiêu."
Giản Thu không để ý đến Chu Hâm, cô vội vàng mở rộng "nghiệp vụ" của mình, nhiệt tình nói với các học sinh đang vây xem: "Nếu các cậu muốn tìm tôi so tài, lúc nào tôi cũng sẵn lòng, giá cả ưu đãi nhé!"
Các học sinh lớp 5 sôi nổi quay mặt đi.
À, hôm nay trời xanh thật.
Họ có bị điên đâu mà tự rước khổ vào thân chứ, huống hồ đánh đấm người tự nhiên vốn đã vi phạm khẩu hiệu của trường, mà nói đi cũng phải nói lại, họ là hệ hậu cần thì đánh đánh gϊếŧ gϊếŧ làm gì cơ chứ.
Hơn nữa, thực lực của Chu Hâm trong số họ đã đủ mạnh rồi, họ mà lên thì chắc chỉ có chịu chết thôi, có lẽ vậy?
Giản Thu vẫn còn rất tiếc nuối, đúng là một công việc bán thời gian tuyệt vời.