Chương 1

Editor: Lá Thư Nhỏ

Tiếng người ồn ào, chiến trường tràn ngập khói súng.

Đội quân cơ giáp đang giao tranh quyết liệt với tinh thú, ánh lửa bùng lên khắp nơi.

Có người gầm lên giận dữ, cắm lưỡi đao sắc bén vào mắt tinh thú.

Một xúc tu bất ngờ từ phía sau đánh úp lại, "xẹt" một tiếng đâm xuyên cơ giáp, máu tươi rơi vãi khắp đất.

Hình ảnh vừa chuyển, đã không còn thấy hoàn cảnh chiến trường nữa.

Một làn khói nồng nặc sộc vào mũi.

Có người vừa ho nhẹ vừa nói: "Mẹ kiếp, cậu nói xem, diễn đàn bảo vệ môi trường này mà được phát hiện sớm hơn vài năm thì tốt... Cũng không đến nỗi... Không đến nỗi như vậy chứ..."

Dường như Giản Thu lẩm bẩm nói gì đó.

Người kia lại đáp: "Nếu không có sự kiện năm 324, chúng ta đã..."

Hắn nói rồi, bỗng nhiên ho dữ dội hơn, ho đến muốn văng cả phổi, trước mắt lại nhuốm một vệt máu.

Giản Thu đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mơ.

Cô lắc đầu, từ dưới giường lôi ra một cuốn sổ nhăn nhúm, dùng bút nhanh chóng ghi lại hai điểm quan trọng:

[Diễn đàn bảo vệ môi trường.]

[Năm 324.]

Cô ngẩng đầu nhìn thời gian, hiện tại vẫn là năm 322.

Giản Thu tùy tiện lật cuốn sổ, bên trong ghi chép rất nhiều chuyện hỗn loạn mà cô mơ thấy.

Có những nội dung trong đó cô đã không còn nhớ rõ, ký ức cứ từ từ biến mất ngay khoảnh khắc tỉnh dậy.

Ở trang đầu tiên của cuốn sổ, có một dòng chữ màu đỏ, viết rất mạnh tay, được tô đậm nhiều lần.

Dòng chữ đó là: [Năm 324, trở lại chiến trường, nhất định phải ngăn cản...]

Viết đến đây thì đột nhiên dừng lại, như thể ký ức bị cắt vụn.

Năm 324 - Giản Thu đã mơ thấy thời gian đó rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều quên mất điểm quan trọng nhất.

Rốt cuộc cô muốn ngăn cản điều gì?

Cũng như giấc mơ hôm nay, vẫn không đề cập đến vấn đề chính.

Ngoài trời mới hừng đông, khoảng 5 giờ sáng.

Đã tỉnh, Giản Thu cũng không định ngủ nữa.

Cô gấp chăn thành hình khối vuông vắn, buộc mái tóc vàng úa vì thiếu dinh dưỡng thành kiểu đuôi ngựa đơn giản.

Qua tấm gương lốm đốm trên bàn rửa mặt, có thể thấy bên trong là một cô bé nhỏ gầy, làn da vàng sạm, hai má hơi hóp, khiến đôi mắt trở nên đặc biệt to.

Trông cô bé không quá 16 tuổi.

Đây không phải là cơ thể của Giản Thu.

Mọi chuyện phải kể từ 2 tháng trước.

Cô tỉnh dậy trong giá rét, ký ức hoàn toàn biến mất, chỉ mơ hồ nhớ tên họ mình, biết bản thân là một chiến sĩ cơ giáp, còn những thứ khác đều trống rỗng.

May mắn là cô được ông chủ Chu, chủ một tiệm sửa chữa máy móc tạm thời nhận nuôi, nhờ vậy mà có thể sống sót.

Hai tháng qua, những mảnh ký ức thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ, cũng khiến cô dần nhận ra rằng mình có thể là người xuyên không, hơn nữa là từ tương lai xuyên trở về.

Trong ký ức, cô là một chiến sĩ mạnh mẽ, đã trưởng thành từ rất lâu, nhưng cơ thể hiện tại lại cực kỳ suy nhược, và chỉ mới mười mấy tuổi.

Cô cảm thấy vô cùng xa lạ với hoàn cảnh và môi trường xung quanh, cũng thường xuyên không thể thích nghi với sự yếu ớt của cơ thể này.

Gương mặt trước gương trông cũng đặc biệt xa lạ, vậy nên loại trừ khả năng cơ thể này là chính cô khi còn nhỏ.

Mặc dù sau khi xuyên không là một cuộc đời hoàn toàn khác biệt, nhưng Liên Bang vẫn chìm trong khói lửa khắp nơi.

Là một chiến sĩ cơ giáp, cái bản năng chiến đấu ấy gần như đã ăn sâu vào xương tủy cô.

Tất cả những mảnh ký ức đều là về chiến trường, hoàn cảnh tràn ngập khói súng đã trở thành một phần của cuộc đời Giản Thu.

Cô muốn trở lại chiến trường, giống như cá muốn bơi về biển, chim chóc muốn bay lên trời, đó là một tiếng gọi theo bản năng.

5 giờ sáng, trong tiệm im ắng, ông chủ và cậu bạn Trần Trừng đều chưa dậy.

Giản Thu bò ra từ tầng hầm tối tăm, đi đến kho chứa đồ nhỏ dưới cầu thang.

Cái kho chật chội chỉ đủ đặt một chiếc giường đơn 1 mét 5, một thiếu niên có khuôn mặt thanh tú đang ngủ say sưa.

Giản Thu không khách sáo kéo chăn ra, lạnh lùng giục: "Dậy đi, tập luyện thôi."

"Á... Mấy giờ rồi." Người trên giường khó khăn mở mắt, nhìn đồng hồ, lập tức sợ đến co rúm vào chăn.

"Tiểu Thu, mới 5 giờ thôi mà, bình thường không phải 6 giờ mới đi tập luyện sao?"

"Hôm nay là ngày cứu trợ, đi sớm thì được phát nhiều."

Trong tiệm một ngày chỉ có hai bữa cơm, gần như Giản Thu chưa bao giờ được ăn no.

Còn thứ hai hàng tuần thì chính phủ phát lương thực cứu trợ miễn phí.

"Ôi... Cậu đi trước đi, tôi ngủ thêm một lát..." Nói xong, Trần Trừng lại chìm vào giấc mộng đẹp.

Giản Thu nhìn chằm chằm cậu ấy một lúc, không định lãng phí thời gian ở đây.

Sương sớm bao phủ quanh con phố đổ nát, bầu trời âm u như mọi khi lại bắt đầu có những hạt mưa axit rơi xuống, khiến người ta khó chịu.

Giản Thu kéo mũ che kín đầu, bước ra khỏi cửa tiệm sửa chữa.

Cô chậm rãi chạy dọc theo con phố tối đen như mực.

Hai bên đường, đều là những ngôi nhà thấp bé, cũ nát, mấy ô cửa sổ tối om như cuộc đời lạnh lẽo vô vọng, toát ra sự chết chóc.

Trên mặt đất, khắp nơi là vũng nước bẩn thỉu, cùng những mảng rêu lầy lội.

Trên mấy bức tường xung quanh, những màn hình sáng bóng được gắn vào.

Những màn hình này có thể chống lại sự ăn mòn của mưa axit, và cứ cách một khoảng thời gian lại có người đến bảo trì.

Trên đó liên tục chiếu đi chiếu lại những câu khẩu hiệu tuyên truyền:

[Hiến máu là vinh quang, cống hiến sức lực của mình để bảo vệ quê nhà!]

[Kết hôn sớm sinh con sớm là điều bình thường, kết hôn muộn không bồi dưỡng thế hệ sau là đáng xấu hổ!]

Nơi này, chính là ngoại thành thuộc khu bảo vệ người tự nhiên.

Thế nào gọi là người tự nhiên?

Chính là để phân biệt với người biến đổi gen.

Liên Bang mới chỉ được thành lập cách đây 322 năm.

Sau khi Trái Đất bị bỏ hoang vì ô nhiễm nghiêm trọng, loài người mở ra kỷ nguyên mới giữa các vì sao.