Chương 40: Ai lại ngủ với lưỡi kiếm chứ!!!

“... Chờ, chờ đã.” Sương Lăng suýt bị hắn mang đi luôn, nàng thật sự không đỡ nổi với kiểu hành động quyết đoán của hắn, tay chân luống cuống bám vào giá sách: “Ta còn chưa! Ta còn chưa dọn xong Kiếm Kinh Các!”

Cố Viết Trần thu tay lại, nghiêng đầu nhìn những tầng sách chất chồng, giơ tay bấm một pháp quyết.

Cả tòa lầu lập tức ngay ngắn gọn gàng sạch sẽ.

Sương Lăng ngẩn ngơ, có, có tu vi thật là tốt mà.

Cố Viết Trần ngước mắt: “Đi.”

“Còn một việc nữa!” Sương Lăng thò tay vào tay áo lục lọi, lấy ra một vật nhỏ nhắn... Tố Linh Kính, rất phổ biến, mỗi đệ tử nhập môn của Tuế Lộc Kiếm Tông đều được phát một cái.

Tiên Châu cấm ma tu bạo lực, mọi người đều căm ghét ma tu, Tố Linh Kính có thể cảnh báo khi cảm nhận được ma khí.

Chính vì thế, nó còn có một tác dụng khác.

“Xong rồi!” Sương Lăng treo gương lên giá sách, xách váy bước ra.

Cố Viết Trần khẽ giơ tay.

… Đảo mắt.

Nàng đã đứng trong điện Không Tại.

Sương Lăng trợn tròn mắt nhìn xung quanh.

Xà ngang bằng ngọc, cửa sổ gỗ đàn hương, cờ phướn tung bay, chính giữa là bức tường đá khổng lồ tự nhiên như thể được chẻ ra từ vách đá, vụn ngọc vỡ vụn, vân vàng kéo dài khắc đầy dấu kiếm sắc bén, nhìn gần vô cùng chấn động.

Nhưng ngoài ra chẳng có gì cả.

Trống rỗng.

Cố Viết Trần đeo kiếm bước vào nội điện, Sương Lăng xách váy theo sau, có lẽ nội điện sẽ khá hơn... nhỉ?

Không.

Nội thất của điện Không Tại tuy xây bằng cách chẻ núi, mọi vật dụng đều đầy đủ nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu sinh hoạt của con người!

Ngoài ấm trà trên bàn vuông thì chỉ còn lại kiếm, vỏ kiếm, tua kiếm.

Trên chiếc giường gỗ lạnh lẽo lớn của Cố Viết Trần không có gối, không có chăn, chỉ có một thanh kiếm.

... Ai lại ngủ với lưỡi kiếm chứ!!!

Sương Lăng ôm bụng, thật đói, chi bằng uống gió Tây Bắc cho rồi.

“Cầm lấy.”

Một chiếc hộp nhỏ tròn bay đến, Sương Lăng chụp lấy, mở ra xem thì thấy một viên đan hoàn màu xanh.

Woa, xuất hiện rồi, đan dược trong truyện tu tiên, chắc là loại Ích Cốc Đan gì đó, ăn vào sẽ no ngay gì đó.

Không hổ là sinh viên đại học, nàng luôn giữ niềm tin nhất định vào lòng người bèn nuốt trọn viên đan trong một hơi.

Không có mùi vị gì đặc biệt, chỉ hơi chút mùi khói lò và vị ngọt nhẹ thoảng qua.

Viên đan trôi xuống bụng, cảm giác đói từ lúc thức dậy quả nhiên biến mất. Nhưng rất nhanh, một cảm giác mãnh liệt hơn cả no bụng dâng lên, Sương Lăng bấm bóp chính mình, cảm giác linh mạch tràn đầy, cả người đầy sức mạnh, chỉ muốn đứng dậy múa kiếm ngay lập tức.

“Dành riêng cho lần trước ngươi cạn kiệt linh lực mà chế ra.”

Cố Viết Trần nhấp một hớp trà lạnh, ánh mắt lướt qua miệng chén rơi xuống mặt nàng: “Tiếp tục luyện đi.”

“???”

Hắn vừa cho nàng uống... nước tăng lực à?

Cố Viết Trần tựa đầu lên chuôi kiếm: “Không cần cảm ơn.”

Sương Lăng siết chặt tay: Đáng ghét!

...

Ba ngày được một kiếm tu hàng đầu giới tu tiên huấn luyện.

Chiêu kiếm, khi nhìn người khác thi triển thì từng bước đều hợp lý.

Nhưng đến khi tự mình luyện tập mới nhận ra mỗi góc độ, mỗi thời điểm chỉ cần sai lệch chút xíu thì kết quả sẽ chệch cả ngàn dặm.

Trừ Tà Kiếm Pháp tinh diệu tàn độc, bảy thức liên kết chặt chẽ, hút linh khí trời đất một cách điên cuồng.

Không trách được nam chính lại say mê nghiên cứu suốt ba năm.