Lòng bàn tay và lưng Sương Lăng cùng lúc nóng lên.
Khi vận kiếm, nàng cảm nhận luồng linh lực mãnh liệt đổ thẳng vào kinh mạch Thánh thể, tay chân bất giác di chuyển. Trong khoảnh khắc, não bộ như sụp đổ rồi lại tái lập một thế giới mới.
Đáng sợ hơn là cảm giác vừa mát lành vừa mãnh liệt như linh nguyên – không, là hormone lan tỏa khắp người nàng và quanh hơi thở.
Ngày càng nóng bỏng.
... Khoan đã, cứu ta với.
Cố Viết Trần cảm thấy hương vị quanh hơi thở càng lúc càng ngọt.
Kết thúc ba chiêu trừ ma, hắn cúi đầu nhìn.
Thiếu nữ trước mặt hai má đỏ ửng, ánh mắt mơ màng, hơi thở đầy mê hoặc, đôi tay run rẩy trống không.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, nàng vẫn cố gắng thể hiện ánh mắt kiên định.
Ít nhất lần này Thánh thể Hợp Hoan không phát tác đến mức xé rách y phục...
“Vẫn muốn kiếm nữa à?” Cố Viết Trần hiểu ra.
Hắn lập tức đặt kiếm vào tay nàng.
Thanh trọng kiếm băng giá dài một mét chín, leng keng một tiếng kéo nàng hụt xuống một mét.
“!” Một tiếng rách toạc vang lên, y phục Sương Lăng từ cổ áo rách đến khuỷu tay lộ ra bờ vai trắng mịn cùng một đóa kim liên đỏ rực lóe lên phía dưới xương vai.
Cố Viết Trần ngẩng đầu.
Đối diện với ấn ký vàng của Thánh nữ Hợp Hoan.
Đóa sen đỏ ấy thoạt nhìn như phù phiếm diễm lệ, quyến rũ kiều mỵ.
Nhưng ẩn sau vẻ yêu mị ấy lại toát lên cảm giác thanh khiết... những cánh hoa tụ lại trên đài sen được nhuộm sắc đỏ, phần đài hoa thanh mảnh được viền vàng, cuối cùng chỉ để lại một khoảnh khắc kinh diễm.
Cố Viết Trần rũ mắt, đưa tay, ngón tay chạm nhẹ lên đóa hoa ấy.
Phía trên bả vai, một chút da thịt khẽ chạm nhau.
Ngón tay thon dài lạnh lẽo với làn da trắng tái chạm vào dấu ấn rực rỡ kia tạo nên sự tương phản mãnh liệt giữa nhạt và đậm.
Người khác khi thấy dấu ấn này có lẽ sẽ thắc mắc nhưng Cố Viết Trần thì không.
Nếu người khác bị phát hiện dấu ấn này có lẽ sẽ giải thích, nhưng Sương Lăng...
Nàng hoàn toàn không biết!
Từ lúc xuyên qua đây, nàng căn bản không biết sau lưng mình có dấu ấn Thánh Nữ, lại còn chẳng thể nhìn thấy!
Vậy nên khoảnh khắc ấy, biểu hiện của nàng vô cùng tự nhiên.
Nàng hoàn toàn không để ý đầu ngón tay của hắn chạm vào đâu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:
Kiếm!
Ai cần kiếm chứ?
Thanh kiếm dài gần hai mét kia ta có cầm nổi không?!
A a a a a! Nàng thật sự không có ý quyến rũ ai đâu! Giờ thì hay rồi, mặt trước mặt sau mặt A mặt B đều bị nhìn hết rồi!
Thánh thể Hợp Hoan ta vĩnh viễn không tha thứ cho ngươi!!
Sương Lăng cố gượng cười, từ từ kéo lại cổ áo, quay đầu đối diện với đôi mắt đen bình thản mà như có chút dò xét của hắn.
“Đói, đói thôi.” Nàng kiên cường nói: “Không phải cố ý.”
Ánh sáng xanh lam trong mắt Cố Viết Trần thoáng qua, ánh nhìn dần hạ xuống, nhìn gương mặt bình thường hơi sậm màu hơn bờ vai trắng như tuyết của nàng nhưng hắn không nói gì.
Hắn giơ tay, phủ lên chỗ áo nàng bị rách.
Một luồng linh lực lướt qua, vai áo liền lại như cũ, dấu ấn sen đỏ kia cũng bị che đi.
“Đói?”
Kiếm tôn khoanh tay, nhìn nàng: “Đến điện của ta.”
Sương Lăng: Hả?
Đến, đến chỗ hắn không ổn đâu.
Cố Viết Trần: “Đi.”