Chương 37: Nhưng, còn có một tin xấu

Cố Lang biết rõ bản thân không phải hình mẫu mà chính đạo mong đợi, nội tâm của hắn ta không thanh cao quang minh như vẻ bề ngoài, cũng không thể vô dục vô cầu như Cố Viết Trần. Hắn ta mang trong mình tham vọng to lớn nhưng ai dám nói đó là sai lầm chứ?

Từ khi ba tuổi, khi hắn ta thấy Cố Trạc đã sắp đạt đến kỳ Nguyên Anh, hắn ta đã biết đời này mình không thể cam lòng.

Hắn ta muốn thay đổi trời đất này để mọi sự phán xét đều dựa vào hắn ta mà làm chuẩn mực!

Tâm ma trong thức hải của hắn ta bị hạn chế bởi đại cấm phong ma của Tiên Châu, chỉ có thể chọn một vật chủ phù hợp nhất. Nó cảm nhận được rằng vật chủ được chọn có tâm trí vượt xa người thường, không bị trói buộc bởi quan niệm phong ma cấm kỵ của tu sĩ chính đạo, vận mệnh của người này cũng vô cùng đặc biệt.

Nhưng dù vậy, sống trong ý thức của người khác khiến sức mạnh của tâm ma bị suy giảm rất nhiều.

Nó chỉ có thể tính thiện ác, biết đúng sai nhưng không thể nhìn thấy cụ thể nhân quả.

Tâm ma mơ hồ lay động, giống như ngọn lửa trong lò bập bùng lên xuống như đang tính toán điều gì đó. Giọng nói của nó trầm lắng và u ám: "Một tin tốt và một tin xấu."

Cố Lang vừa thỏa mãn xong, nheo mắt lại: "Nói tin tốt trước đi, để tăng chút hứng thú."

"... Kẻ thù lớn nhất của ngươi đã xuất hiện một tử huyệt chí mạng."

Ánh mắt của Cố Lang chấn động.

Cửu Châu đệ nhất kiếm tôn mạnh là bởi kiếm pháp và tâm pháp của hắn đã đạt đến cảnh giới vạn công không phá, thiên biến vạn hoá, không ai tìm ra được nhược điểm hay sơ hở.

Nhưng bây giờ hắn lại có một điểm yếu chí mạng. Có lẽ không nằm trên bản thân hắn, có lẽ là ngoại lực nhưng chỉ cần khống chế được điểm yếu này là có thể đánh bại kiếm tôn Tùng Dương.

Trong ánh mắt của Cố Lang, vẻ tà khí dần dần tràn ra.

"Nhưng, còn có một tin xấu."

"Hôm nay ngươi đã bỏ lỡ một cơ duyên quan trọng."

Tâm ma không tính được đó là gì nhưng nó cảm nhận được rằng điều đó vốn dĩ rất quan trọng đối với vật chủ.

Cố Lang ngạo nghễ cười: "Không sao."

Cố Viết Trần có nhược điểm chính là cơ duyên lớn nhất của hắn ta rồi.

...

Trừ Tà Kiếm Pháp nhanh chóng được lật đến chiêu thức cuối cùng trong tay kiếm tôn.

Đầu ngón tay Cố Viết Trần khẽ động, tốc độ đọc rất nhanh.

Trong mắt của Sương Lăng, quyển kiếm phổ đó chỉ là một cuốn sách vẽ hình sơ sài kèm theo những khẩu lệnh tối nghĩa. Đã quen với những truyện tranh hay phim hoạt hình tinh xảo của xã hội hiện đại, nàng cảm thấy không thể hiểu nổi.

Những người này làm sao có thể liên kết các động tác trong đầu nhỉ? Bước đầu đánh thế nào, bước tiếp theo nối ra sao? Vừa lật qua trang trước là chiêu gì nhỉ?

Cái gì mà Đông Mai? Mã Đông gì đó?

Nhưng mỗi trang Cố Viết Trần dừng lại một chút, nhắm mắt một lát rồi lại mở mắt, ánh mắt sáng trong như gió mây chuyển động.

Một lát sau, kiếm tôn mở đôi mắt sắc bén, hàng mi dài thẳng tắp.

"Nhìn cho rõ."

"Ta sẽ diễn lại một lần cho ngươi xem."

Đột nhiên Sương Lăng có chút căng thẳng.