Chương 33: Thư viện, đây là nơi nàng yêu thích nhất khi còn đi học!

Bọn họ cùng Minh Thanh Yên gia nhập môn phái, nghe nói đến từ cùng một nơi, vậy mà cả nhóm đều cô lập Minh Thanh Yên, chỉ biết vây quanh Sương Lăng, thật sự không thấy nàng có gì đặc biệt.

Cố Ly vốn định thay Minh Thanh Yên lấy lại công bằng. Hiện tại Minh Thanh Yên là thiên tài được kiếm tôn ngầm chỉ định. Nàng ta muốn giới thiệu anh trai mình là Cố Đức cho Thanh Yên. Hắn ta là con em Cố gia, con trai của một trưởng lão.

Minh Thanh Yên quả thực là một nữ tử thuần khiết và lương thiện. Dù trong lòng có ấm ức vẫn xin Cố Ly đừng giao việc nặng nề cho nhóm người kia, những nơi ít người lui tới để Sương Lăng tự dọn dẹp là được.

Cố Ly cao ngạo chỉ tay về phía Sương Lăng: "Ngươi, chính ngươi, đi dọn Kiếm Kinh Các."

Đây là công việc nặng nhọc và xa xôi nhất ở đỉnh Không Tại.

Sương Lăng chớp mắt nhìn nàng ta.

"Cố Ly, ngươi đừng quá đáng!"

"Sao hả? Các ngươi muốn đấu với ta à? Phụ thân ta đã chuẩn bị sẵn Trúc Cơ Đan cho ta rồi, các ngươi mà xứng so với ta..."

"Ta đi!" Sương Lăng lập tức giật lấy thẻ nhiệm vụ.

Cố Ly đã quay lại, chứng tỏ Cố Viết Trần chắc chắn đã xong trận luận kiếm, bước tiếp theo có lẽ sẽ là nghiền nát nàng.

Sương Lăng nhanh nhẹn lên đường.

Thư viện, đây là nơi nàng yêu thích nhất khi còn đi học!

...

Cánh cửa lớn cổ kính nặng nề kêu "két" một tiếng khi được đẩy ra.

Trước mắt nàng là vô số sách cũ, mùi hương của giấy lâu năm pha lẫn với hơi thở thanh kiếm và mùi nhựa thông phảng phất trong không khí.

Sương Lăng ngước nhìn lên. Cả Kiếm Kinh Các cao mấy chục mét, đỉnh nhọn xoáy xuống dưới, các kệ sách và ô tường xếp chồng từng lớp bày biện lộn xộn đủ loại sách vở, nhiều vô số kể.

Kiếm Kinh Các mở cửa cho các đệ tử trong phong nhưng vì vị trí xa xôi nên quanh năm không có ai lui tới. Ngay cả kiếm tôn cũng không đến đây, mỗi cuốn kiếm kinh hắn đọc xong đều tiện tay ném vào đây.

Mỗi cuốn sách đều được đọc qua!

Luyện kiếm đến mức này, chẳng lẽ là để tham gia kỳ thi đại học hay sao?!

Sương Lăng vừa phàn nàn trong lòng vừa cảm thấy tâm trạng không tệ.

Trước đây khi đỗ đại học, nghề mà nàng ngưỡng mộ nhất chính là nhân viên thư viện hoặc thậm chí là lao công dọn dẹp trong thư viện cũng được. Cả ngày không cần nói chuyện với ai, lại có sách đọc, rất phù hợp với một người nội tâm sôi động như nàng.

Cầm chiếc chổi lông gà, nàng bước lên tầng trên. Đột nhiên một kệ sách ở góc như bị va phải, sau đó một quyển sách bất ngờ rơi xuống.

Kèm theo đó là một âm thanh nhỏ dịu dàng, pha chút run rẩy.

Sương Lăng: ?

Nàng cẩn thận dừng lại tại chỗ.

Khoan đã, cảnh này và mô tả này sao lại thấy quen quen nhỉ.

Trong nguyên tác có một đoạn cao trào quan trọng liên quan đến món bảo vật này. Nam nữ chính từng có một lần trò chuyện tình cảm giữa đống sách. Trong lúc nữ chính e thẹn né tránh, vô tình làm đổ kệ sách, lại bất ngờ khiến một cuốn tuyệt thế kiếm phổ rơi ra, mở ra cho nam chính một cơ hội lớn!

Không chỉ dùng bộ kiếm pháp ấy giúp nữ chính phá huyễn trận Hãn Hải mà còn khiến hắn ta chói sáng tại đại hội Tiên Môn, lần đầu tiên vượt qua cả kiếm tôn Cố Viết Trần.

Nhưng xin hỏi làm sao mà "nói chuyện tình cảm" lại có thể đổ kệ sách được thế?!

Các người chọn đúng nơi này để "Thải âm bổ dương" à?

Thật quá đáng mà!