Nguyên lý tu luyện khác nhau dẫn đến khó khăn chênh lệch. Tiên đạo phải tìm kiếm, tu tâm, đa số phải phấn đấu cả đời mới chứng đạo, điển hình chính là kiếm tôn, kẻ vô dục vô cầu, vô yêu vô hận, ngày ngày vung kiếm chín vạn lần, đánh khắp bốn bể. Tâm tính như thế vốn đã là độc nhất vô nhị.
Tu ma thì khác. Ma công chỉ cần sa ngã, phóng đại dục niệm và tham vọng trong lòng, vứt bỏ mọi đạo nghĩa ràng buộc bản thân, tu luyện một cách dễ dàng và phá hủy tất cả... Tất nhiên Hợp Hoan Tông của họ không điên loạn như vậy, chỉ phóng túng ái dục, không khuyến khích gϊếŧ người cướp của, chủ trương vui xong là chạy.
Cả đời Cố Lang theo đuổi việc vượt qua đánh giá của thế nhân dành cho Cố Viết Trần. Cuối cùng hắn ta thực sự sáng tạo ra một con đường chưa từng có, trở thành đại nhân vật song tu tiên ma nhưng lại không thể để người đời phát hiện. Vì thế hắn ta cũng cần đến tháp Tịnh Khí Bảy Tầng.
Bây giờ bảo vật bị cướp đi, nam chính trong sự kiện sắp tới chắc chắn sẽ ra tay với bọn họ.
Sương Lăng nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nhìn về phía mấy đồng môn đang vây quanh nàng. Nàng cần phải phát biểu vài lời.
Khấu Dao và Ôn Triều nhìn nàng với ánh mắt đầy khích lệ.
Sương Lăng hít thở sâu vài lần, cuối cùng lấy ra phù truyền tin.
... Với tốc độ xử lý thông tin cao như vậy, nàng cảm thấy nên gửi một tin nhắn nhóm cho nhanh.
Suy nghĩ hồi lâu, nàng chỉ gửi sáu từ: "Đừng động, kiềm chế, cấm dục."
Sau khi gửi, nàng thực sự có chút lo lắng. Ngoài Khấu Dao và Ôn Triều là hai người nàng quen thuộc, những đệ tử Hợp Hoan ẩn nấp trong Kiếm Tông, thậm chí nàng không biết có bao nhiêu người. Vị trí thánh nữ của nàng cũng mơ hồ, không rõ lời nói của mình có trọng lượng đến mức nào, liệu có thể khiến họ đi ngược lại bản năng của mình hay không.
Ai ngờ tin vừa được gửi đi, dưới phù truyền tin đã hiện lên hơn hai mươi phản hồi.
"Kính tuân lời thánh nữ."
"Tuân mệnh!"
"Đã rõ!"
"Thánh nữ yên tâm"...
Sương Lăng chấn động: Ôi mẹ ơi, rốt cuộc Hợp Hoan Tông nhà chúng ta có bao nhiêu gián điệp trong Kiếm Tông vậy!
Trong số người hồi đáp không có Minh Thanh Yên, nàng ta đã sớm xóa bỏ dấu ấn của Hợp Hoan trên phù truyền tin của mình, nhưng điều đó lại hợp lý.
Phù truyền tin cần linh lực để khởi động, do đó năng lượng linh lực của người gửi phản hồi cũng sẽ hiển thị. Mặc dù không trực tiếp tương đương với tu vi nhưng linh lực càng mạnh, ánh sáng càng rực rỡ.
Từng luồng sáng dần xuất hiện, khoảng chừng hơn trăm người.
Cuối cùng một luồng sáng chói mắt xuất hiện.
Một người tỏa ra ánh sáng vàng hồi đáp: "Được."
Tu vi cấp độ này gần như đã đạt đến kỳ Xuất Khiếu, cao hơn nam chính hiện tại một bậc, có lẽ chỉ kém Cố Viết Trần.
Sương Lăng sững sờ, kích động.
Văn võ bá quan, đây là ai vậy?!
Đạt đến cấp độ này, chắc chắn là một đại lão Hợp Hoan đã ẩn mình lâu nhất, thành công nhất trong Tuế Lộc Kiếm Tông. Không ai biết hắn là ai đủ thấy sự che giấu sâu đến mức nào. Nhưng hắn lại hoàn toàn tuân lệnh thánh nữ trong một mệnh lệnh tùy hứng.
Một cảm giác an toàn bất chợt ùa đến.
Sau này nếu Cố Viết Trần muốn gϊếŧ nàng, nàng và đại lão liên thủ, biết đâu có vài phần thắng!