Cơn thịnh nộ như sấm sét trong tưởng tượng vẫn chưa xuất hiện. Tạ Du với vẻ mặt ôn hòa đã mời đại phu trở về. Nhưng ngay khi ngẩng đầu lên, hắn thấy đám gia nhân đều im lặng, không ai dám lên tiếng. Hắn mỉm cười hỏi:
“Làm gì mà căng thẳng thế?”
Đám gia nhân nhìn nhau, không ai dám trả lời.
Bọn họ chỉ dám lặng lẽ quan sát Tạ Du đang chầm chậm xoay xoay con dao găm trong tay. Hắn dùng một mảnh vải mềm cẩn thận lau lưỡi dao, khiến ánh sáng bạc trên lưỡi dao lóe lên dưới ánh đèn dầu chập chờn. Trên tường, bóng tối lay động lúc mờ lúc tỏ.
Tạ Du chăm chú nhìn lưỡi dao, rồi đột nhiên bật cười.
Nửa người hắn ẩn trong bóng tối, vẻ mặt lạnh lẽo khó đoán.
Tên gia nhân đứng gần nhất vội vàng cầu xin:
“Hầu gia, gϊếŧ thê tử là trọng tội đấy ạ!”
Ai ngờ, Tạ Du lại nhẹ nhàng nhấc chân đá hắn một cái, trách mắng:
“Ta trông có giống kẻ khốn nạn như vậy không?”
Miệng thì nói không phải kẻ tệ hại, nhưng ngay sau đó, hắn đã cầm dao bước ra cửa. Đám gia nhân phía sau vội vã nối đuôi theo, ùn ùn kéo nhau đi về phía đông sương phòng.
Bọn họ sốt ruột đến mức như đứng trên đống lửa, vậy mà người trong phòng – Ninh Trầm – lại chẳng hay biết gì.
Y vừa dùng bữa xong, định tối nay uống một thang thuốc, đợi sức khỏe khá hơn một chút thì sẽ bảo Tạ Du dọn sang đây ở chung. Nếu Tạ Du không chịu thì y cũng không ép.
Bài vị mà Ninh Trầm cầm về được giấu kỹ trong tủ, y không dám đặt lên bàn, sợ bị phát hiện quá dễ dàng.
Đang suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
Ninh Trầm tưởng là gia nhân mang thuốc tới, liền cất giọng gọi:
“Vào đi.”
Nhưng khi y ngẩng đầu lên, người bước vào lại là Tạ Du.
Ninh Trầm vội vàng ngồi thẳng dậy, chỉ thấy Tạ Du trên tay bưng một chiếc khay, trong chén thuốc còn bốc lên hơi nóng, tỏa ra mùi thuốc Đông y nồng đậm.
Ninh Trầm thoáng sững người, lại nhìn về phía sau Tạ Du, không ngờ hắn lại dẫn theo nhiều người như vậy, liền nghi hoặc nhìn sang.
Chưa kịp lên tiếng hỏi, Tạ Du đã “phanh” một tiếng đóng sập cửa, nhốt toàn bộ đám gia nhân đang lo lắng đứng ngoài.
Hắn bưng chén thuốc, từng bước một tiến đến trước mặt Ninh Trầm, nhẹ nhàng đặt lên bàn, phát ra âm thanh va chạm giòn tan.
Tạ Du ngồi xuống đối diện, chân dài thoải mái bắt chéo, tư thế tùy ý. Hắn chống cằm, liếc mắt nhìn Ninh Trầm một cái:
“Ngươi muốn thuốc.”
Ninh Trầm “à” một tiếng, bưng chén thuốc lên.
Căn phòng yên tĩnh đến cực độ.
Ánh mắt Tạ Du tối đen, sắc bén như lang sói, chăm chú nhìn Ninh Trầm không chớp mắt.
Ninh Trầm cảm thấy sống lưng lạnh toát, có dự cảm rằng ngay giây tiếp theo, Tạ Du sẽ nhào tới. Y căng thẳng đến mức cầm chén cũng không vững, bị nhìn như vậy thì thật sự khó mà nuốt trôi thuốc.
Chén thuốc hơi nghiêng, vài giọt nước thuốc sánh ra tay. Ninh Trầm vội lấy khăn lau đi. Khi Ninh Trầm làm động tác này, ánh mắt Tạ Du vẫn bám theo từng cử động nhỏ của y.
Ánh mắt ấy tựa như dã thú nhìn chằm chằm con mồi, khiến Ninh Trầm có chút hoảng hốt. Y vội liếc nhanh lên nhìn Tạ Du một cái rồi lại cúi đầu.
Tạ Du có gương mặt góc cạnh sắc bén, vừa nhìn đã toát lên vẻ nguy hiểm. Đôi mắt hơi xếch, môi mỏng khẽ nhếch, lười biếng mà ung dung.
Hắn tập võ quanh năm, lại thường xuyên rong ruổi bên ngoài, phơi nắng dầm mưa, nhưng da không bị rám đen mà là một sắc thái khỏe mạnh rắn rỏi.
Cũng bởi vì tập võ, dáng người hắn vô cùng cường tráng. Ninh Trầm từng thấy hắn cưỡi ngựa, mặc chiến bào cưỡi đầu đội nón, phong thái hào hùng, khiến tất cả công tử thế gia đều phải lu mờ trước hắn.
Ninh Trầm ngồi ở phía sau, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của Tạ Du. Từ xa trông lại, bờ vai hắnrộng rãi, tấm lưng vững chãi, toát lên cảm giác mạnh mẽ, tiêu sái nhưng cũng đầy ngang tàng.
Người này, dù ở đâu cũng khiến Ninh Trầm vui mừng.
Y rũ mắt, trong lòng có chút e dè nhìn về phía Tạ Du.
Tạ Du hơi nheo mắt, lẳng lặng nhìn Ninh Trầm.
Ninh Trầm cầm chén thuốc lên, dưới ánh mắt trêu chọc của Tạ Du, một hơi uống cạn.
Sau k uống xong, y ngước mắt nhìn Tạ Du như đang chờ khen thưởng. Nhưng không ngờ, Tạ Du lại thoáng ngẩn người.
Hắn cau mày, ánh mắt lướt qua gương mặt hơi ửng đỏ của Ninh Trầm, rồi nhìn xuống bàn tay đang siết chặt lại của y, bỗng nhiên ngồi thẳng dậy.
Vẻ lười biếng lúc trước lập tức biến mất, môi mỏng mím chặt. Một lúc lâu sau, hắn mới cất giọng, trong thanh âm lộ ra sự chần chừ:
“Thuốc này... ngươi uống thật sao?”