Chương 9

Bức tường rất cao, Lục Tuyệt nhảy xuống, làn da dưới cái nắng gay gắt nhất buổi chiều cũng trắng bệch đến lạnh người, ngực phập phồng dữ dội, trông như sắp ngất đến nơi. Du Đinh vội vàng xuống xe đỡ anh.

“Sao anh lại đến sớm vậy?”

“Cậu thật sự đến rồi.”

Hai người đồng thanh nói.

Lục Tuyệt một tay chống đầu gối, mặt trời chiếu vào khuôn mặt bệnh tật của anh trông đặc biệt chói mắt. Du Đinh im lặng một giây, cởi mũ lưỡi trai đội lên đầu Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt ngước mắt, anh nói: “Tôi không nói dối.”

Lục Tuyệt khẽ cười rồi đứng thẳng dậy.

Một mảng bóng râm che khuất ánh nắng, Du Đinh mới phát hiện Lục Tuyệt cao hơn cậu cả nửa cái đầu, gần 1m9, vai cũng rộng hơn cậu nhiều, vóc dáng trông còn khỏe mạnh hơn cậu, trừ làn da.

Du Đinh cũng là da trắng xanh, nhưng da Lục Tuyệt còn lộ ra vẻ tím tái như ma cà rồng, nắng gắt chiếu vào cũng không có chút hơi nóng nào.

“Thứ Tư tuần sau nước lên nhỏ.” Du Đinh thu hồi ánh mắt: “Nhưng không mưa.”

Lục Tuyệt nhìn chiếc xe đạp của Du Đinh, chiếc xe đạp nữ màu đen, anh khẽ nhướng mày: “Xe của bạn gái cậu à?”

Du Đinh lắc đầu: “Của mẹ tôi.”

Cậu cúi đầu nhìn đồng hồ, Triệu Như Phi sắp tan làm rồi: “Tôi phải về nhà, anh leo lại về…” Đột nhiên nhớ ra Lục Tuyệt thân hình cao lớn nhưng lại là kẻ ốm yếu bệnh tật, cậu lại đổi lời: “Anh cứ đạp xe của tôi lên đi.”

“Thứ Tư cậu có thể đưa tôi đi xem không?” Lục Tuyệt lại không có ý định di chuyển, dưới mắt anh ta là hai quầng thâm lớn màu tím xanh, anh ta dựa vào tường lười biếng gạt nhẹ vành mũ: “Tôi không biết đường.”

Thứ Tư không mưa, dù có bùng phát nước mắt xanh cũng sẽ không nhìn thấy mưa xanh. Du Đinh im lặng hai giây, cuối cùng vẫn gật đầu: “Tan học tôi sẽ đến đón anh, vẫn gặp ở đây, khoảng sáu giờ.” Cậu lại bổ sung: “Nhà tôi có giờ giới nghiêm, chỉ có thể ở đến chín giờ.”

Lục Tuyệt khẽ cong môi không tiếng động, từ túi quần rút ra một chiếc thẻ ngân hàng, tháo mũ lưỡi trai cùng đưa cho Du Đinh, đọc sáu con số: “Giúp tôi một việc nữa, lần tới đến nhớ mang theo một chiếc điện thoại và thẻ điện thoại cho tôi.”

Du Đinh không nhận: “Anh không sợ bức xạ điện thoại sao?”

Lục Tuyệt hơi sững sờ, lát sau anh ta phá lên cười ha hả, hai tay ôm bụng, khóe mắt ướŧ áŧ, thế mà lại cười đến chảy cả nước mắt.

Du Đinh: “... Tôi nói sai rồi à?”

Lục Tuyệt lại ngừng cười ngay lập tức, hờ hững nói: “Ồ, cậu cũng nghe nói tôi có bệnh rồi à.”

Du Đinh há miệng định nói, Lục Tuyệt đã nhanh hơn một bước đảo tay đội mũ lên đầu cậu, cong ngón trỏ gõ nhẹ vào vành mũ: “Yên tâm, bệnh của tôi không sợ bức xạ.”



Trên đường về nhà, Du Đinh rẽ xe đi một chuyến chợ.

Con đường trước cửa chợ đầy rẫy các cửa hàng, bán đủ thứ đồ linh tinh. Du Đinh xách rau ra ngoài, thoáng thấy vài cửa hàng bán điện thoại.

Chiếc thẻ ngân hàng trong túi quần đột nhiên như có trọng lượng.

Cuối cùng cậu vẫn nhận lấy thẻ ngân hàng của Lục Tuyệt.

Du Đinh quan sát lượng khách, chọn một cửa hàng điện thoại rồi bước vào.

Trong cửa hàng điện thoại, tủ trưng bày bày la liệt những mẫu điện thoại mới nhất. Du Đinh cẩn thận xem giá, cơ bản đều là bốn chữ số. Cậu dùng điện thoại cũ của Triệu Như Phi nên chưa bao giờ quan tâm đến giá điện thoại.

Ông chủ cười tươi bước đến hỏi: “Học sinh, muốn xem nhãn hiệu nào, tầm giá bao nhiêu?”