Triệu Như Phi im lặng, thầm thấy khó chịu, chọc chọc miếng thịt kho tàu trong bát.
Lần gần nhất cô và Du Đinh ăn thịt kho tàu là hai tháng trước.
Du Đinh nhìn ra suy nghĩ của Triệu Như Phi, cậu gắp một miếng thịt kho tàu cắn một miếng lớn đầy thỏa mãn, vừa nhai vừa ra hiệu "thêm nữa" cho Triệu Như Phi. Lúc này Triệu Như Phi mới lại cười, lấy muỗng múc cho cậu một muỗng lớn thịt kho tàu và nước sốt, ra hiệu bảo cậu ăn nhiều vào, cho mập mạp ra.
Trương Mẫn Hoa nhìn hai mẹ con tương tác, cười híp mắt nói: “Nhưng mà theo tôi thì, Tiểu Đình thế này cũng không tệ đâu, thiếu gia nhà họ Lục có tiền cũng vô dụng, là một thằng ốm yếu bệnh tật quanh năm, những món ngon món lạ đó cũng chẳng ăn được, lại còn chẳng bao giờ để ý đến ai, có vẻ tính khí rất tệ…”
Du Đinh yên lặng ăn cơm, đợi ăn xong tiễn Trương Mẫn Hoa ra cửa, cậu mới lịch sự hỏi: “Dì Mẫn, gần đây nước có lên không ạ?”
Bố của Trương Mẫn Hoa là ngư dân lão làng, dự báo thủy triều còn chính xác hơn cả đài địa phương.
Sau khi gọi điện thoại xong, Trương Mẫn Hoa trèo lên xe đạp: “Ông cậu nói thứ Tư tuần sau sẽ có một đợt thủy triều nhỏ.”
Một đoạn đèn đường trước cửa đã hỏng hơn ba năm rồi mà không ai sửa, Du Đinh soi đèn pin tiễn Trương Mẫn Hoa đến chỗ có đèn đường rồi mới nhanh chóng chạy về nhà.
Vào nhà, cậu kiểm tra thời tiết thứ Tư.
Trời quang, vẫn không mưa.
Sáng hôm sau Du Đinh dậy lúc sáu giờ, nhà vệ sinh cũng sáng đèn, Triệu Như Phi cũng đã dậy như mọi khi.
Du Đinh chui vào bếp hấp bánh bao, nấu cháo và một đĩa nhỏ cá mặn. Cậu làm xong bữa sáng thì Triệu Như Phi cũng đã vệ sinh cá nhân xong, cô ra hiệu bằng ngôn ngữ ký hiệu: “Cuối tuần không ngủ thêm chút nữa sao?”
Du Đinh vươn vai duỗi chân: “Ngủ no rồi ạ.”
Triệu Như Phi cười tươi, ăn xong bữa sáng, cô nói với Du Đinh rằng buổi trưa không cần đưa cơm rồi ra ngoài.
Thời gian còn sớm, Du Đinh dọn dẹp phòng một lượt, không có việc gì làm thì bắt đầu luyện đề, tiếng bút sột soạt không ngừng. Hoa ngoài cửa sổ cũng sắp bị mặt trời nắng cháy khô rồi, tiếng điện thoại rung liên tục mới kéo Du Đinh ra khỏi kho đề.
Cậu nhìn màn hình, đã ba giờ chiều.
Cuộc gọi đến là Lý Thành Khê: “Đình ca ra ngoài chơi đi! Bọn họ hẹn đến Hành Tinh Số Một chơi bóng.”
Hành Tinh Số Một là một khu giải trí rất sôi động trong thành phố nhỏ, có nhiều sân bóng các loại và máy chơi game mới nhất, giới trẻ đều thích đến đó chơi.
“Các cậu cứ đi đi.” Du Đinh tiếp tục giải bài tập.
“Lại làm bài tập à.” Lý Thành Khê nghe tiếng động, cười nói: “Được thôi, tôi cũng không đi nữa, tôi đến tìm cậu.”
Du Đinh đặt bút xuống: “Tôi phải ra ngoài rồi.”
“Lại đi giúp ở vườn ươm cây nhà cậu à?”
Du Đinh khẽ khựng lại: “Đi gặp một người bạn.”
Du Đinh vội vàng ăn mấy miếng bánh quy ở nhà lót dạ, rồi đến nhà kho đẩy xe đạp ra.
Chiếc xe đạp là xe đạp nữ cũ của Triệu Như Phi bị thải loại, Du Đinh thích đi bộ học từ mới, thêm vào đó Triệu Như Phi luôn lo lắng cậu sẽ gặp tai nạn giao thông nên cả năm cậu cũng hiếm khi đạp xe.
Chiếc xe đạp lâu ngày không dùng mà vẫn sạch bóng, Du Đinh và Triệu Như Phi đều có tính sạch sẽ, những đồ vật không dùng thường xuyên cũng được lau chùi sạch bóng không tì vết.
Mặt trời ba giờ chiều gay gắt, Du Đinh lục ra một chiếc mũ lưỡi trai đội lên, đạp xe đi. Xe hai bánh chậm hơn xe bốn bánh nhiều, đợi đến khi cậu đến nhà Lục Tuyệt đã gần bốn giờ rưỡi. Cậu dừng xe ở địa điểm đã hẹn, chân vừa chống xuống đất thì một bóng người liền vượt qua bức tường.