Chương 51

Quản Ninh biết Lục Tuyệt sẽ đuổi mình đi, liền áp sát vào Du Đinh: “Anh Du Đinh, bao giờ anh đi?”

“Ngày kia.”

“Tuyệt quá! Mai em đưa anh đi Bắc Kinh dạo một vòng nhé!” Quản Ninh nhiệt tình nói: “Trong nước em chẳng quen thuộc chỗ nào, nhưng Bắc Kinh thì em rành lắm, chỗ nào ngon chỗ nào vui em đều biết hết!”

Lúc này Lục Tuyệt đã chặn một chiếc taxi bên đường, gọi Quản Ninh: “Qua đây.”

Quản Ninh hớn hở đi tới, vừa định mở miệng thì Lục Tuyệt đã ấn vai cậu ta nhét vào taxi, nói địa chỉ với tài xế, rồi chiếc taxi chạy đi.

Tiễn Quản Ninh đi, Lục Tuyệt quay lại đứng trước mặt Du Đinh: “Đi thôi, về khách sạn lấy hành lý. Chỗ ở của Lục Viêm rất yên tĩnh.”

Du Đinh gật đầu, hỏi anh: “Đi xe buýt hay gọi xe?”

Nếu chỉ có một mình, cậu chắc chắn sẽ đi xe buýt, vì chỉ tốn một tệ.

Lục Tuyệt nhướng mày: “Gần thế này đi xe buýt đi.”

Nói gần thật ra cũng không quá gần, có tới hai mươi trạm, nhưng là tuyến thẳng không cần đổi xe.

Khu vực này không phải trung tâm thương mại, cũng đã qua giờ cao điểm buổi tối, hai người không phải xếp hàng mà lên xe ngay, thậm chí trên xe còn trống hơn nửa chỗ ngồi.

Khoang sau có một dãy ghế liền kề bên cửa sổ, Du Đinh ngồi vào ghế trong cùng gần cửa sổ. Trong xe không bật điều hòa, cậu đẩy hé cửa sổ một chút, ngay lập tức có một làn gió nhẹ lùa vào, không mát mẻ đặc biệt nhưng thổi vào mặt thì cũng đủ hạ nhiệt.

Lục Tuyệt nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh cậu. Du Đinh nhìn những cửa hàng nhỏ lùi dần ngoài cửa sổ, đột nhiên hỏi: “Gần chỗ ở của Lục Viêm có trung tâm thương mại nào không?”

Lục Tuyệt quay đầu nhìn cậu: “Chắc là có, cậu muốn đi trung tâm thương mại à?”

Du Đinh cũng quay đầu lại: “Mua chút quà cho mẹ tôi và dì.” Cậu nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Còn một người bạn nữa, sắp đến sinh nhật cậu ấy rồi.”

Lục Tuyệt kiềm chế ham muốn hỏi giới tính của người bạn đó. Yết hầu nổi rõ của anh trượt lên xuống vài lần một cách bực bội, anh mới nhàn nhạt đáp: “Về rồi xem sao.”

Có lẽ vì vừa ăn xong, hoặc cũng vì trong xe yên tĩnh, hai người đều không nói gì nữa.

Du Đinh nhìn ra ngoài cửa sổ, gần tối, hoàng hôn ở Bắc Kinh là ánh cam pha hồng. Liên tiếp mấy trạm không có hành khách nào lên xe, chiếc xe buýt trống trải yên tĩnh lướt qua những con phố nhỏ nhộn nhịp, từ từ tiến vào một con đường nhỏ một chiều hai bên trồng đầy hoa hồng.

Những cây hồng Angela được trồng dưới đất cao như cây cổ thụ, nhỉnh hơn xe buýt một chút. Đúng vào mùa hoa nở rộ, những cánh hoa hồng đậm, hồng nhạt chi chít cành. Đường hẹp, thỉnh thoảng có cành hoa rủ xuống, những đóa hoa hồng tầng tầng lớp lớp gần như áp sát cửa kính xe.

Hoàng hôn bao trùm lên những hàng cây hoa, khiến những cánh hoa hồng rực rỡ thêm một tầng ánh cam mộng mơ.

Tài xế cố ý giảm tốc độ xe.

Hành khách đang ngủ gật lần lượt tỉnh dậy, thi nhau giơ điện thoại lên chụp ảnh.

Du Đinh tưởng Lục Tuyệt ngủ rồi, quay đầu định gọi anh thì lại bắt gặp đôi mắt đen láy sâu thẳm, thăm thẳm không thấy đáy kia.

Lời định nói ra đến miệng trễ mất hai ba giây mới bật được thành tiếng: “Phong cảnh bên ngoài đẹp quá.”

Lại lướt qua một cây hồng nữa, ánh hoàng hôn xuyên qua kính, lốm đốm rơi trên khuôn mặt Du Đinh. Đường nét gương mặt cậu vốn sắc lạnh rõ ràng, giờ phút này lại được ánh hoàng hôn nhuộm nhẹ, đường nét trở nên mềm mại một cách bất ngờ, ngoan ngoãn đến lạ.