"Hương vị cũng không đặc sắc lắm."
Vài giây sau, tin nhắn trả lời đến: "Vậy chiều nay đi ăn mì tương đen chính gốc nhé?"
Du Đinh ngừng gõ chữ: "Không đi, tôi không thích mì tương đen."
Vừa định gửi đi, ngón tay cậu dừng lại một giây, xóa từng chữ một rồi trả lời lại một tin khác.
"Các anh quyết định đi."
Giây tiếp theo, điện thoại của Lục Tuyệt gọi đến. Du Đinh vuốt nghe, sải bước quay trở lại. Lục Tuyệt đang ở một nơi yên tĩnh, giọng nói rõ ràng: "Thôi bỏ đi, mì tương đen chính gốc nhất là làm ở nhà, về Lăng Giang tôi sẽ nấu cho cậu ăn."
Du Đinh hồi tưởng lại một giây về mấy chiếc bánh bao kỳ quái mà Lục Tuyệt đã gói, tỏ ra rất nghi ngờ: "Anh biết nấu sao?"
"Sau này sẽ biết." Lục Tuyệt cười một tiếng: "Bạn tôi gửi địa chỉ đến rồi, ừm, là quán thịt nướng, được không?"
"Được." Ra khỏi ngõ, Du Đinh rẽ phải đi theo đường cũ quay lại trường thi.
Thời tiết Bắc Kinh rất khác với Lăng Giang. Buổi trưa mặt trời gay gắt nhưng không hề ẩm ướt. Hai bên vỉa hè trồng những cây hòe cao lớn sum suê, che chắn phần lớn cái nóng. Ánh nắng lấp lánh xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đường sạch sẽ, khung cảnh tĩnh lặng đến mức khiến Du Đinh thấy mí mắt nặng trĩu.
Tối qua cậu ngủ không được ngon.
Cậu biết Lục Tuyệt không cần sự đồng cảm, lấy hoàn cảnh của mình mà đi đồng cảm với người khác thì cũng có chút tự lượng sức mình quá rồi.
Nhưng không thể tránh khỏi, cậu luôn cảm thấy Lục Tuyệt thật đáng thương.
Du Đinh chủ động tìm một chủ đề mới: "Gần đây có điểm bán vé xe không? Lát nữa xong việc, tôi đi mua vé xe trước."
"Không có. Gần chỗ tôi có, giải quyết xong việc tiện đường mua luôn."
"Cảm ơn, tôi sắp đến trường thi rồi, cúp máy đây."
Chiều về nhanh hơn lúc đi, Du Đinh quay lại bên ngoài trường thi, còn khoảng một giờ nữa là đến giờ thi buổi chiều. Mấy quán trà sữa và hiệu sách xung quanh đã chật kín thí sinh.
Quán trà sữa đối diện trường học, tầng một ồn ào, nhưng tầng hai lại yên tĩnh lạ thường.
Các cuộc gọi liên tục, màn hình điện thoại trên bàn sáng rồi tắt, tắt rồi lại sáng. Lục Tuyệt chẳng bận tâm, anh tựa vào tường, cúi mắt nhìn chằm chằm Du Đinh ở cổng trường.
Buổi trưa nắng nóng, dù có mái hiên che nắng, nhưng vẫn chỉ có một mình Du Đinh đứng ở đó.
Du Đinh vừa đứng vững, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc váy vải cotton màu xanh, như một con bướm bay lượn, ôm cốc trà sữa chạy đến trước mặt Du Đinh.
Lục Tuyệt nheo mắt.
Cô gái mặt đỏ bừng nói vài câu với Du Đinh, rồi giơ cốc trà sữa trân châu có thêm đá lên.
Cốc trà sữa màu hồng, chắc là vị dâu.
Du Đinh dường như đã rất quen, và cũng rất giỏi ứng phó với những cảnh tượng như vậy.
Cậu lịch sự đáp lại một câu, khuôn mặt đỏ ửng vì ngượng ngùng của cô gái thoáng hiện vẻ thất vọng, nhưng cô ấy vẫn không rút cốc trà sữa về, lại kiên trì nói thêm vài câu.
Sau 26 giây, cô gái hạ tay xuống, cầm cốc trà sữa chậm rãi quay lại quán.
Lần lượt có những cô gái khác đến bắt chuyện với Du Đinh, trà sữa tương tự, quy trình cũng y hệt. Lục Tuyệt im lặng nắm lấy điện thoại.
Dưới lầu, bảo vệ trường ra mở cửa. Du Đinh đang định bước vào thì túi quần lại rung lên, cậu lấy điện thoại ra, màn hình nhấp nháy chữ "Lục".
Du Đinh bắt máy: "Có chuyện gì?"
"Quán trà sữa đối diện trường khá ngon đấy." Chiếc điều hòa cây bên cạnh hơi cũ, thỉnh thoảng lại kêu "kẽo kẹt" một tiếng, bất ngờ phun ra một luồng khí lạnh lớn, tất cả đều phả vào làn da trần của Lục Tuyệt, khiến anh nổi một lớp da gà nhỏ nhanh chóng.