Chương 4

"Chắc chắn rồi!" Trương Mẫn Hoa cười nói rồi mở cánh cổng sắt chạm khắc.

Triệu Như Phi lái xe vào trang viên. Trái với vẻ giản dị bên ngoài, bên trong sân vườn rộng rãi vô cùng. Vài tòa nhà kiểu Tây tuyệt đẹp ẩn mình giữa hàng cây xanh mướt từ xa, trước sân còn xây một đài phun nước cực lớn, còn hoành tráng hơn cả đài phun nước trước khách sạn lớn ở trung tâm thành phố.

Triệu Như Phi không dám nhìn nhiều, lái đến cuối đường lại rẽ trái, đi ngang qua một bãi cỏ chơi golf, cuối cùng cũng thấy mấy người phụ nữ mặc đồng phục làm việc đang trò chuyện. Con đường nhỏ trong vườn đủ rộng, mẹ dừng xe bên đường, Du Đinh liền xuống xe trước.

Mấy người làm vườn thấy Du Đinh rất ngạc nhiên: "Có một mình cậu bê thôi à?"

Chàng thiếu niên gầy gò cao ráo, mặc áo phông trắng và quần đùi ống rộng màu đen, chân đi dép tông đi biển màu đen tuyền, cổ tay còn mảnh hơn cổ tay cháu trai nhỏ của họ, có bê đồ nổi không đây?

Họ nói: "Chúng tôi không giúp được đâu nhé!"

"Vâng." Du Đinh nhanh nhẹn mở thùng xe phía sau. Triệu Như Phi cũng định xuống xe, cậu vội vàng ra hiệu bằng tay: "Chốc nữa mẹ còn phải lái xe, những thứ này để con làm." Rồi ôm hai chậu cẩm tú cầu Vô Tận Hạ lên lễ phép hỏi: "Đặt cẩm tú cầu ở đâu ạ?"

Vạt áo bên trái của cậu bị chậu hoa làm tốc lên một chút, lộ ra một phần eo săn chắc, thon thả. Da thì hơi trắng quá, nhưng cũng thấy rõ là thường xuyên làm việc, rất khỏe khoắn.

Một người làm vườn chỉ vào một khoảnh đất trống đã đào dở bên cạnh: "Để tạm ở đó đi."

Gần trưa Du Đinh bê vác xong hết. Cậu mồ hôi đầm đìa, lau qua loa rồi lên xe cùng Triệu Như Phi về vườn hoa chuẩn bị chuyến tiếp theo.

Trên đường về gặp quán bánh hến xào, Du Đinh xuống xe mua hai suất, lại mua hai bát canh chả cá viên tươi, hai mẹ con ăn tạm trong xe cho no bụng, rồi lại vội vàng quay về.

Bê thêm một chuyến hàng nữa, lưng Du Đinh ướt đẫm mồ hôi. Lớp áo mỏng dính chặt vào xương bả vai, nổi lên hai đường gân nhọn hoắt. Triệu Như Phi do dự một lát, lấy điện thoại ra định gọi mấy người làm thuê thời vụ đến giúp.

Tin nhắn còn chưa kịp gửi, Du Đinh đã giật lấy điện thoại của mẹ, cười nói: "Ngủ một giấc là lại khỏe ngay thôi, đừng phí tiền."

Triệu Như Phi biết Du Đinh nghĩ cho mình, mẹ tiếc tiền thuê người, việc gì cũng tự mình làm. Giá nhà ở thành phố lớn đắt hơn ở vùng quê, mẹ muốn trước khi Du Đinh đi học đại học, dành dụm thêm tiền mua cho con một căn nhà.