Chương 34

Món ăn được mang ra rất nhanh, mùi thơm của món xào bốc lên nghi ngút. Du Đinh dùng nước nóng tráng qua bát đũa rồi đặt trước mặt Lục Tuyệt: “Anh ăn đi.”

Lục Tuyệt nhướng mày: “Cậu không ăn à?”

“Không––”

Chưa nói xong, điện thoại của Du Đinh reo lên.

Cậu lấy điện thoại ra, là cuộc gọi từ Trương Mẫn Hoa.

Sau khi bắt máy, Trương Mẫn Hoa nói liền mấy phút đầy phấn khích mới dừng lại. Du Đinh lặng lẽ nghe xong, quay sang nhìn Lục Tuyệt.

Lục Tuyệt đang múc cơm, anh đơm hai bát cơm, rồi cầm một bát đặt trước mặt Du Đinh, cười khẽ nói: “Giờ thì có khẩu vị rồi chứ.”

Du Đinh quả thật đã có khẩu vị rồi.

Trong điện thoại, Trương Mẫn Hoa đã nói hai chuyện.

Chuyện thứ nhất, có người đã đến đồn cảnh sát tự thú, khai ra hắn và năm đồng bọn khác, đã lén lút đập phá Hoa Viên Như Phi vào rạng sáng.

Chuyện thứ hai, người quen của Trương Mẫn Hoa, vừa gửi đến 5 chậu tulip hồng vẹt.

“Anh…” Lời nói đến miệng, Du Đinh lại nuốt xuống, chỉ nói hai chữ: “Cảm ơn.”

Cậu biết chắc chắn là Lục Tuyệt đã giúp đỡ.

Lục Tuyệt lại đòi thêm một đôi đũa, gắp miếng thịt bò lớn nhất nói: “Chỉ cảm ơn thôi thì không đủ đâu.”

Du Đinh nghiêm túc nói: “Anh cần gì cứ nói.”

Miếng thịt bò thơm lừng rơi vào đĩa của Du Đinh. Lục Tuyệt đặt đũa xuống, khóe mắt hơi cong lên.

“Nghe nói cậu rất giỏi làm sủi cảo nhân ruột biển, dẫn tôi đến nhà cậu ăn một bữa thì xem như huề nhau.”

Du Đinh: “…”

Ăn cơm xong, Du Đinh còn chưa kịp mở lời, Lục Tuyệt đã xách cặp đi trước: “Tôi đi trước đây.”

Lời nói của Du Đinh nghẹn lại trong bụng.

Cậu quả thật không tiện đưa Lục Tuyệt đến đồn cảnh sát.

Thanh toán xong, Du Đinh xin ông chủ một hộp đựng tiện lợi, gói số thức ăn còn lại mang về. Ba món ăn đó phần lớn là cậu ăn, Lục Tuyệt không động đũa mấy.

Du Đinh trước tiên lái xe ba bánh về nhà, rồi từ nhà đạp xe đạp đến đồn cảnh sát khu vực.

Còn chưa bước vào sảnh tiếp đón, đã nghe thấy giọng của Trương Mẫn Hoa: “Không hiểu chuyện thì ghê gớm lắm à! Không hiểu chuyện thì được quyền đập phá chén cơm của người khác à? Thật là không có gia giáo!”

Trong sảnh tiếp đón có một nhóm người đang đứng.

Triệu Như Phi đứng cạnh Trương Mẫn Hoa, Trương Mẫn Hoa đang giận dữ đàm phán với phụ huynh bên kia. Lúc này, từ một văn phòng lại bước ra một viên cảnh sát và một tên tóc vàng.

Tên tóc vàng nhìn đám đông, đột nhiên xông đến túm lấy cổ áo một nam sinh, giơ chân đạp vào đầu gối hắn, đè hắn xuống đất đấm túi bụi vào mặt: “Tưởng Vũ, đt mẹ mày! Mày bán đứng tao!”

Tưởng Vũ phát ra tiếng la đau đớn: “Mẹ! Cứu con…”

Biến cố xảy ra quá nhanh, vẫn là cảnh sát phản ứng kịp, tiến lên kéo tên tóc vàng ra.

Hai tay bị khống chế, tên tóc vàng vẫn cố gắng giơ chân đạp Tưởng Vũ: “Bán đứng ông đây, tuyệt đối không tha cho mày!”

Môi Tưởng Vũ rách, máu chảy ra, hắn khóc lóc núp sau lưng mẹ: “Con hết cách rồi! Là chú con ép! Mày có giỏi thì đi tìm chú con đi.”

Du Đinh biết Tưởng Vũ, hắn thường xuyên phải làm kiểm điểm sau lễ chào cờ, và chú hắn là phó hiệu trưởng.

Lúc này, tên tóc vàng nhìn thấy Du Đinh, hắn từ xa nhổ một bãi nước bọt về phía cậu: “Mẹ kiếp! Biết thế tối qua tao đã đánh chết mày trước rồi!”

Du Đinh hiểu rồi, tối qua không phải là ảo giác, quả nhiên có người theo dõi cậu.

Đồng thời cậu cũng nhìn thấy mặt tên tóc vàng, bị đánh rất nặng, hai mắt đều bầm tím, trên mặt cũng có vết tát rõ ràng.