Cậu là thủ khoa đầu vào cấp ba, từng đại diện học sinh mới phát biểu trong lễ khai giảng, và từ năm lớp 10, bài phát biểu dưới cờ hàng tháng của học sinh đều do cậu đảm nhiệm.
Lên lớp 11 phân ban, cả ban Khoa học Xã hội và Khoa học Tự nhiên, thành tích của Du Đinh đều đứng đầu.
Hiệu trưởng bảo thầy giáo thể dục kê bàn mới vào hàng đầu tiên, tổ đầu tiên gần cửa, rồi mỉm cười gọi bạn cùng bàn của Du Đinh: "Em học sinh kia tạm thời đổi chỗ nhé, đợi kỳ thi tháng này kết thúc, cô Dương sẽ sắp xếp lại."
Cô Dương là giáo viên chủ nhiệm lớp ba.
Cô ấy gọi một tiếng: "Chu Kiều, em đổi lên phía trước ngồi." Rồi cô nói với Lục Tuyệt: "Bạn cùng bàn của em tên là Du Đinh, cậu ấy là học ủy của lớp, có gì không hiểu cứ hỏi cậu ấy nhé."
Lục Tuyệt gật đầu.
Chu Kiều vừa thu dọn sách vở, vừa khẽ than vãn: "Tạm biệt chỗ ngồi vàng của tôi! Sau này lên lớp không thể xem điện thoại được nữa rồi..."
Hiệu trưởng, cô Dương và một nhóm giáo viên lại rời đi. Lục Tuyệt bước xuống bục giảng, xách theo một chiếc túi đeo chéo lớn màu đen đỏ, không lâu sau đã đi đến bên cạnh Du Đinh.
Anh cúi nhìn Du Đinh. Trời đã bắt đầu nóng từ sớm, nhưng cậu thiếu niên vẫn mặc bộ đồng phục xanh trắng gọn gàng, khóa áo kéo đến tận cùng, để lộ viền áo phông trắng bên trong.
Bên ngoài cửa sổ, một cây bồ hòn cao lớn tươi tốt vừa chớm nở hoa, che khuất gần hết khung cửa. Trong màu xanh rộng lớn ẩn hiện vài chùm hoa vàng, một vệt nắng nhỏ xíu từ trên cùng khung cửa len lỏi xuống bàn học, chiếu lên bàn tay phải đang cầm bút của Du Đinh. Bàn tay trong suốt đến mức có thể nhìn rõ những mạch máu xanh, và gầy đến lạ thường, các khớp xương ngón tay sắc nhọn như thể có thể xuyên thủng lớp da mỏng manh bất cứ lúc nào.
Lục Tuyệt cong mắt: "Học ủy cho tôi vào nhé?"
Du Đinh khẽ ngẩng mặt liếc nhìn Lục Tuyệt một cái, đôi mắt màu nâu nhạt được ánh nắng chiếu vào, giống như hai viên đá mắt mèo thuần khiết. Cậu dừng bút đứng dậy để Lục Tuyệt vào.
Cô bạn ngồi bàn trước quay lại khẽ chào Lục Tuyệt: "Bạn học mới, chào cậu nhé."
Lục Tuyệt cười: "Chào cậu."
Trông rất dễ gần! Bàn phía trước của bàn trên, một cậu bạn đầu đinh cũng quay lại, nhe hàm răng trắng bóng: "Bạn học Lục..."
Một mẩu phấn nhỏ bằng móng tay bay trúng gáy cậu bạn. Cậu ta vội vàng quay đầu lại, thuần thục vỗ tay loại bỏ bụi phấn dính trên gáy.
Thầy Đinh trên bục giảng lại rút một viên phấn hồng, quay người vừa viết lên bảng vừa nói: "a, b đều là số nguyên dương, giả sử đường thẳng l..."
Viết được một nửa, thầy quay đầu gọi Du Đinh: "Du Đinh, em đưa bài kiểm tra cho bạn Lục xem trong một tiết nhé, tan học em đi cùng thầy lấy một tờ đề mới."
Tờ đề kiểm tra sạch sẽ, gọn gàng được đẩy về phía Lục Tuyệt vài centimet. Du Đinh tiếp tục làm bài tập. Lục Tuyệt một tay chống cằm, ánh mắt liếc qua tờ đề toàn dấu tích đỏ, rồi lập tức chuyển sang nhìn gương mặt nghiêng của Du Đinh.
Gương mặt cậu thiếu niên cũng rất gầy, chỉ nhỏ bằng bàn tay anh. Hàm dưới sắc sảo hơn cả chiếc thước kẻ anh đang dùng, sống mũi cao và thẳng. Hàng mi quá dài là điểm duy nhất tạo nên sự "rối bời" trên gương mặt cậu, vài sợi cong vυ"t lên, vài sợi khác lại áp sát mí mắt.
Trông như tối qua ngủ rất ngon.
Ánh mắt Lục Tuyệt càng cong hơn, cũng cảm thấy buồn ngủ. Anh không nhìn Du Đinh nữa, đặt tay xuống gối đầu, nằm sấp xuống ngủ thϊếp đi.