Chương 24

[Lần sau gặp, mời cậu ăn kem muối.]

Sự lạnh lẽo trong mắt Lục Tuyệt biến mất, dù chỉ trong chớp mắt, người đàn ông trẻ tuổi đối diện anh vẫn kịp nhận ra.

Người đàn ông trẻ tuổi khẽ thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói: “Lục tiên sinh đã đồng ý cho cậu đi học rồi, tôi đã điều tra, trường cấp Hai Lăng Giang trong hệ công lập thì thuộc loại xuất sắc, nhưng tốt nhất vẫn là một trường tư thục. Có lẽ cậu nên xem xét thông tin của trường tư thục này rồi hãy đưa ra quyết định?”

Ngón tay Lục Tuyệt xoa xoa bốn chữ “lần sau gặp”, nửa cười nửa không: “Cậu ta sợ trường công lập không dễ giám sát tôi bằng trường tư thục à?”

Người đàn ông trẻ tuổi vội vàng giải thích: “Cậu hiểu lầm rồi, là tôi tự ý làm chủ, Lục tiên sinh ngoài việc đồng ý yêu cầu của cậu, không đưa ra bất kỳ điều kiện nào khác.”

Lục Tuyệt không nói gì nữa, vài giây sau, anh nhàn nhạt ngẩng mắt: “Hứa trợ lý vẫn chưa đi, là còn có việc gì khác muốn dặn dò tôi à?”

Hứa Lăng mồ hôi đầm đìa. Đúng là không hổ danh là con trai của Lục tiên sinh sao? Mới 17 tuổi mà đã tạo ra áp lực khiến người khác khó thở. Anh cúi đầu định rời đi, nhưng trước khi đi vẫn không nhịn được lén nhìn chiếc điện thoại mà Lục Tuyệt đang cầm.

Chiếc điện thoại với chất liệu và gia công bình thường, không giống loại điện thoại mà Lục Tuyệt sẽ dùng.

Tuy nhiên, Hứa Lăng không nghĩ nhiều, cũng không dám nghĩ nhiều.

Trách nhiệm của anh chỉ là chăm sóc tốt và giám sát chặt chẽ vị đại thiếu gia có thể “gây chuyện” bất cứ lúc nào này.

Trong thời gian này, chỉ cần Lục Tuyệt không gây sự không phát điên, anh đã tạ ơn trời đất rồi.

“Ồ, đúng rồi.” Đột nhiên Lục Tuyệt cười gọi anh: “Hứa trợ lý.”

Hứa Lăng mồ hôi đầm đìa, anh hít sâu một hơi rồi cười quay lại: “Còn việc gì khác không ạ?”

Mắt Lục Tuyệt hơi híp lại: “Cậu từ xa đến một chuyến, chỉ để làm thủ tục chuyển trường cho tôi thì quá lãng phí tài năng rồi.”

Mí mắt Hứa Lăng giật liên tục mấy cái, anh chợt nảy ra một suy nghĩ, việc mà Lục Tuyệt muốn anh làm bây giờ, thực ra mới là lý do Lục Tuyệt gọi anh đến đây đúng không?

Anh vội vàng cúi đầu: “Hiểu rồi, tôi sẽ xử lý ngay lập tức.”



Ngày hôm sau, Du Đinh vẫn là người đầu tiên đến trường như thường lệ. Cậu học thuộc từ vựng một lúc, rồi dần dần có học sinh đến.

Vị trí của Du Đinh ở hàng thứ sáu, phía trước cậu là hai nữ sinh. Chuông chưa reo, hai người vừa ăn sáng vừa trò chuyện.

“Không lừa cậu đâu, bị đuổi thật rồi! Anh tớ học cùng lớp với bọn họ, bây giờ trong nhóm QQ của họ đang truyền điên cuồng!”

“Tớ vẫn không tin, chú của người đó là phó hiệu trưởng mà, năm ngoái đánh một nam sinh nhập viện còn không bị đuổi đó.”

“Cậu cứ chờ thông báo đi! Cả lũ bọn họ đều bị đuổi rồi!”

“Ừ ừ, nếu mà bị đuổi hết thật thì tốt quá, tan học gặp bọn họ, tớ thật sự rất sợ…”

Giờ tập thể dục giữa giờ, thông báo đã đến.

Đợi học sinh tập thể dục xong, Trịnh Đức Vinh với vẻ mặt nghiêm trọng bước lên khán đài.

Vị trí của lớp 11/3 nằm ở rìa sân trường, cách một bức tường lưới sắt là cổng trường.

Du Đinh đứng cuối hàng nam sinh. Trịnh Đức Vinh vừa đọc xong một loạt danh sách những người bị đuổi học. Nam sinh ở hàng bên cạnh cậu đột nhiên vỗ vai nam sinh phía trước, hạ giọng kinh ngạc: “Trời ơi nhìn kìa! Rolls-Royce Phantom! Trời ơi trời ơi! Đúng là Phantom thật!”