Đẩy cánh cửa gỗ nhỏ, đi vài bước là thấy bóng dáng quen thuộc đang tỉa tót một chậu cẩm tú cầu Endless Summer.
"Mẹ." Du Đinh chạy nhanh tới, đặt cơm canh và dưa hấu lên cái bàn dưới gốc cây, cúi xuống vỗ vai người phụ nữ tóc ngắn: "Ăn cơm đi ạ."
Triệu Như Phi đã nghe thấy tiếng bước chân của Du Đinh từ sớm, tay mẹ còn dính đất, đặt cái kéo xuống lau tay vào tạp dề, mỉm cười quay đầu ra vài ký hiệu bằng tay.
Du Đinh cười gật đầu: "Con ăn rồi ạ, mẹ ăn đi, để con làm cho."
Triệu Như Phi lại dùng tay ra hiệu, Du Đinh xắn tay áo sơ mi lên, ngồi xổm nhặt cái kéo lên nói: "Không mệt ạ, bài vở nhẹ nhàng lắm."
Triệu Như Phi mỉm cười, rồi rửa sạch tay đi ăn cơm.
Mở nắp hộp giữ nhiệt, hơi nóng và mùi thơm cùng tỏa ra, Triệu Như Phi giơ ngón cái lên.
Du Đinh thành thạo tỉa tót cành hoa, vừa làm vừa kể cho Triệu Như Phi nghe chuyện trường lớp hôm nay, báo cáo mọi chuyện lớn nhỏ để mẹ yên tâm.
Bố Du Đinh mất sớm, ở nhà chỉ còn Triệu Như Phi bị câm bẩm sinh. Con trai tuổi dậy thì dễ va chạm, Triệu Như Phi luôn lo lắng Du Đinh bị bắt nạt ở trường, nên Du Đinh ngày nào cũng báo cáo mọi chuyện lớn nhỏ để mẹ yên tâm.
Hai mẹ con, một người ăn cơm lắng nghe, một người tỉa hoa trò chuyện. Mặt trời nóng rát cuối cùng cũng sắp lặn xuống biển. Tiếng chuông xe đạp lảnh lót từ ngoài vườn hoa vọng vào, một người phụ nữ đi chậm lại, gọi to: "Chín giờ sáng mai, nhớ đừng đến muộn đấy nhé!"
Triệu Như Phi lập tức đặt hộp cơm xuống, giơ tay làm ký hiệu "biết rồi", người phụ nữ liền phóng xe đi như bay.
Du Đinh tỉa cẩm tú cầu xong, lau mồ hôi trán đi mở vòi nước, nhấc cái vòi nước lớn nhất lên tưới nước cho cẩm tú cầu.
Cẩm tú cầu háu nước nhất, đoạn thời gian này trời nóng, cẩm tú cầu ở vườn hoa cứ cách một lát lại phải tưới nước giữ ẩm.
Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều màu cam đỏ làm nhòa đi ranh giới giữa biển và bờ. Cách vườn hoa không xa là biển cả, gió từ mặt biển thổi vào mang theo mùi tanh nhẹ và vị mặn, hơi ẩm nhanh chóng làm tan đi không khí oi bức ban ngày.
Chàng thiếu niên dáng người thanh tú, thẳng tắp, gió biển thổi tung mái tóc đen. Sau vành tai trái lộ ra một nốt ruồi đỏ nhỏ, bị ráng chiều nhuộm thành màu vàng rực rỡ.
Da cậu thừa hưởng từ Triệu Như Phi, trắng nõn, trong suốt, dù phơi dưới nắng hè gay gắt cũng trông thật sạch sẽ, mát mẻ.
Triệu Như Phi ăn cơm xong cắt dưa hấu. Du Đinh đặt vòi nước xuống đi tới, Triệu Như Phi ngay lập tức đưa cho cậu miếng dưa đỏ nhất. Cậu không nhận, kéo ghế ngồi xuống ngả người cắn một miếng, híp mắt lại: "Ngọt thật!"