Chương 18

“Cô ấy là mẹ của Du Đinh, đáng thương lắm, mẹ góa con côi đặc biệt khó khăn. Thằng bé Du Đinh này ngoan thật sự, chưa từng thấy đứa nào hiểu chuyện hơn nó, cũng thật đáng thương, bố mất rồi, mẹ lại bị câm.”



Cậu sớm đã quen rồi.

Du Đinh không nhìn Lục Tuyệt nữa, cậu vòng qua Lục Tuyệt vặn vòi sen, nước nóng xối xuống, tắm ướt người cậu.

Cậu đáp lại Triệu Như Phi: “Vẫn còn, con vừa gội đầu xong, mẹ cứ ngủ sớm đi, không cần lo cho con đâu.”

Đồng thời cậu bình tĩnh nhìn Lục Tuyệt nói: “Quên nói với anh, mẹ tôi không biết nói.”

Nước nóng làm ướt một nửa tóc và áo phông của Du Đinh, lớp vải mỏng dính chặt vào da cậu, xương quai xanh cậu lõm sâu xuống, chỗ dán thuốc mỡ sau gáy cũng bị ướt, nốt ruồi đỏ nhỏ phía trên bị nước làm ướt sũng, càng đỏ rực rỡ hơn.

Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt nhìn chằm chằm vào nốt ruồi đỏ đó, rất nhanh bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa, Triệu Như Phi đã về phòng.

Anh khẽ nói: “Tôi chưa từng gặp mẹ tôi. Họ nói vào ngày tôi đầy tháng, bà ấy không qua khỏi, chết trên bàn mổ.”

Nước bắt đầu ấm dần.

Nước ấm nóng bắn lên hàng mi của Du Đinh, xuyên qua làn hơi nước mờ ảo, cậu thấy Lục Tuyệt nhanh nhẹn mặc áo phông và quần short của mình vào, như thể vừa nãy chưa từng nói gì cả: “Mau tắm đi, tôi ra ngoài đây.”

Rồi quay đầu nhướng mày: “Lấy cho cậu một bộ quần áo nhé?”

Quần áo của Du Đinh đã ướt phân nửa, dính vào da rất khó chịu, cậu kéo mạnh lớp vải dính vào ngực, cụp mắt nói: “Không cần, trong tủ phòng tắm có một bộ rồi.”

Lục Tuyệt liền đi ra ngoài.

Cửa đóng lại, Du Đinh bực bội gãi gãi đầu, quay lưng cởϊ qυầи áo.

Tắm xong bước ra, Du Đinh vừa lau tóc ướt vừa liếc nhìn căn phòng bên cạnh, cửa đóng chặt, chỉ có ánh sáng lọt ra từ khe cửa dưới.

Du Đinh suy nghĩ hai giây, vẫn đi vào bếp trước, mở tủ lạnh lấy gừng, mấy quả trứng trên cánh cửa tủ được lau sạch bong, yên lặng nằm trong túi.

Cậu đang tuổi ăn tuổi lớn, mỗi cuối tuần Triệu Như Phi đều đi chợ mua trứng gà ta một lần.

Du Đinh lấy hai quả trứng.

Trà gừng đã nấu xong, trứng rượu nếp cũng đã sẵn sàng. Du Đinh múc hai bát trà gừng, hai quả trứng rượu nếp chỉ múc vào một bát. Cậu tìm một cái khay bưng lên, không tiếng động nhanh chóng chạy về phòng.

Trong phòng, Lục Tuyệt đang tựa vào cửa sổ, chăm chú nhìn những bông cẩm tú cầu Vô Tận Hạ bên ngoài.

Những bông hoa màu xanh lớn đang nở rộ và tươi tốt hơn trong cơn mưa lớn. Lục Tuyệt nghe thấy tiếng bước chân khẽ nghiêng đầu.

Du Đinh đã thay một bộ quần áo khác, kiểu dáng giống hệt bộ Lục Tuyệt đang mặc, chỉ khác màu, là áo phông trắng và quần short trắng. Ánh đèn chiếu lên mái tóc mềm mại của cậu, khiến cậu trông càng trắng hơn.

Khóe mắt Lục Tuyệt khẽ động, khóe môi cong lên, giọng rất nhỏ: “Cây cẩm tú cầu Vô Tận Hạ ở chỗ cậu, nở đẹp hơn nhiều so với chỗ tôi.”

Anh cao hơn Du Đinh sáu bảy centimet, vóc dáng cũng rộng hơn một vòng. Du Đinh mặc quần áo rộng rãi, nhưng lên người anh lại như đồ bó sát, chỗ nào cũng chật.

Du Đinh tiến lên đặt khay xuống, giải thích: “Hoa cẩm tú cầu cần nhiều nước, chỉ cần có vài trận mưa lớn nữa là cẩm tú cầu Vô Tận Hạ trong sân nhà anh sẽ mọc lên um tùm thôi.”

Cậu bưng bát trứng rượu nếp đưa qua trước: “Anh chưa ăn tối, ăn chút gì đó rồi hãy uống trà gừng.”