Chương 14

Trong xô có nhét vài cuốn sách, Lục Tuyệt thoáng thấy mấy chữ trên bìa – Kỹ thuật Tàu biển.

Du Đinh nhận ra ánh mắt anh, liền xoay người che khuất chiếc xô nhỏ đó.

Lục Tuyệt thu hồi ánh mắt, ngồi bệt xuống đất: “Thường đến đây à?”

“Thỉnh thoảng thôi.” Du Đinh cũng ngồi xuống, cậu mở túi giấy kraft, lấy ra hộp mochi. Trong hộp nhựa trong suốt, bốn viên mochi căng tròn được xếp gọn gàng, nhân trái cây khác nhau: xoài, dâu tây và sầu riêng.

Có hai viên mochi nhân dâu tây.

Du Đinh chưa từng ăn sầu riêng, chỉ ngửi mùi ở hàng trái cây. Cậu mở nắp, đưa hộp cho Lục Tuyệt chọn trước: “Em ăn cơm rồi, không ăn hết bốn viên đâu.”

Lục Tuyệt không từ chối, ngón tay gầy gò trắng bệch của anh rất thon dài, dường như có thêm một đốt ngón tay so với người thường. Tay anh thẳng tiến đến viên mochi xoài, mí mắt Du Đinh khẽ giật một cái, liền thấy ngón tay thon dài kia lướt qua viên mochi xoài, lấy đi viên mochi dâu tây ở bên cạnh.

Ba viên mochi vẫn hơi nhiều đối với Du Đinh. Đến khi trời tối hẳn, cậu mới ăn hết.

Sầu riêng, ngon hơn mùi cậu từng ngửi.

Thời gian càng lúc càng muộn, hang động hoàn toàn chìm vào bóng tối. Qua khoảng trống bị khuyết của hang, thỉnh thoảng lại thấp thoáng ánh đèn hàng hải từ xa, có con thuyền nào đó vừa đi qua.

Ánh mắt Du Đinh dõi theo ánh đèn hàng hải, đốm sáng nhỏ bé rực lên trong con ngươi cậu rồi nhanh chóng biến mất, hòa vào màn đêm.

Cậu cúi đầu nhìn đồng hồ.

Đã 9 giờ rồi.

Cậu rút điện thoại ra bật đèn chiếu sáng: “Tôi phải về rồi.”

Lục Tuyệt gật đầu, vẻ mặt anh rất điềm tĩnh, không thể nhìn ra sự thất vọng hay bất cứ cảm xúc nào khác.

Du Đinh muốn an ủi vài câu, nhưng lời đến môi rồi lại nuốt xuống, im lặng leo ra khỏi hang, rồi yên tĩnh đi bộ trở về. Cậu không kịp đưa Lục Tuyệt về nhà nữa, dự định ra đến thành phố sẽ gọi taxi cho anh.

Đạp xe dọc theo đại lộ ven biển một lúc, hàng mi bỗng se lạnh, rồi nước đổ ập xuống như trút.

Trời đổ mưa lớn.

Dự báo thời tiết quá không chuẩn xác… Du Đinh đạp xe điên cuồng, đi ngang qua một cửa hàng sáng đèn, phía sau đột nhiên có tiếng nói: “Mua chút đồ, dừng lại đã.”

Du Đinh đạp xe đến dưới mái hiên trước cửa hàng, chưa đến mức ướt như chuột lột, nhưng quần áo đã ướt một mảng lớn, vải dính chặt vào da, chỗ da bị trầy xước ở cổ cậu giờ đau rát kinh khủng.

Hai tay Du Đinh đều dính nước mưa, cậu không chạm vào vết thương, chăm chú nhìn ra đường. Taxi ở thị trấn nhỏ không nhiều, rất khó bắt được, càng không nói đến trời mưa.

Một vệt sáng mờ ảo xuyên qua màn mưa, là đèn xe, nhưng không chắc là xe cá nhân hay taxi. Du Đinh bước tới muốn nhìn rõ hơn, chỗ bị đau đột nhiên mát lạnh hẳn, cơn đau nhanh chóng qua đi.

Mùi bạc hà thoang thoảng lan tỏa, vết thương trầy xước ở cổ cậu nhanh chóng không còn đau nữa.

Du Đinh quay đầu lại, ánh sáng từ cửa hàng tiện lợi bị Lục Tuyệt che khuất gần hết. Bàn tay gầy gò trắng bệch của anh vẫn còn nắm vỏ tuýp thuốc mỡ vừa mới bóc ra, khuôn mặt lấm tấm nước mưa nói: “Cổ cậu bị trầy da rồi.”

Du Đinh: “…”

Khóe miệng Lục Tuyệt khẽ nhếch lên, tay kia đưa tới một chiếc ô lớn mới tinh: “Cậu cứ cầm về nhà đi, tôi tìm khách sạn gần đây ở một đêm là được rồi. Tôi không về cũng không ai phát hiện ra đâu.”

Đèn xe ngày càng gần, bánh xe lăn qua, bắn lên những tia nước nhỏ. Cảm giác mát lạnh ở cổ vẫn còn thoang thoảng mùi bạc hà, môi Du Đinh hơi hé mở.