Lần này cũng không ngoại lệ, Du Đinh rút chìa khóa lên bậc thềm mở cửa. Ánh hoàng hôn chiếu lên má cậu, nhuộm một lớp ánh vàng ấm áp mềm mại, làm mờ đi đường quai hàm sắc nét, kiên nghị: “Đợi tôi kiếm tiền mua nhà lớn rồi hãy giữ cậu lại.”
Tay Lý Thành Khê vẫn còn lơ lửng trong không trung, trong mắt cậu tràn đầy thất vọng, nhưng rất nhanh cậu lại đầy năng lượng, cười đùa đẩy Du Đinh vào nhà: “Được được được, trước khi ông chủ lớn Du đây kiếm tiền mua biệt thự, tôi đành chịu thiệt một chút chỉ ăn chực vậy!” Cậu ấy rên hừ hừ vì đói, thành thạo gọi món: “Tôi muốn ăn cơm trộn lòng biển! Ngày nào mà cậu nghe tin tôi chết ở nước ngoài, đừng nghi ngờ gì cả, chính là vì thèm cơm trộn lòng biển cậu làm mà chết đấy…”
Ăn xong bữa tối, Lý Thành Khê ở lại đến gần nửa đêm, cho đến khi nhà cậu ấy gọi hàng chục cuộc điện thoại liên tục, lại phái tài xế đến, cậu ấy mới ủ rũ bỏ đi.
Du Đinh tắm xong bước ra, trên bàn học bày chiếc điện thoại Lý Thành Khê để lại, chiếc iPhone 4 màu trắng, trên hộp điện thoại dán một tờ giấy ghi chú, chữ viết cẩu thả như gà bới—
“Phải thường xuyên gọi video cho tôi, ít nhất một hai ngày phải gọi một cuộc! Nếu quên tôi, tôi sẽ bay về ngay khóc cho cậu xem!”
Du Đinh nắm chặt khăn tắm lau mạnh mái tóc đen ướt sũng, kéo chiếc khăn đang vắt trên lưng ghế xuống, kéo ghế ra ngồi xuống.
Điện thoại của Lý Thành Khê quá đắt tiền, cậu thật sự không muốn nhận. Cậu kéo ngăn kéo ra, lấy một chiếc hộp cơm bằng nhôm.
Chiếc hộp cơm bằng nhôm đã rất cũ rồi, Triệu Như Phi muốn vứt đi, nhưng Du Đinh đã xin lại để làm ống heo tiết kiệm. Kích thước vừa đủ để nhét vừa một tờ tiền một trăm tệ.
Du Đinh mở hộp cơm, bên trong đựng một chồng tiền xanh đỏ, có tờ là tiền học bổng, có tờ là tiền thưởng Du Đinh tham gia các cuộc thi.
Du Đinh đếm tiền, tổng cộng có 3905 tệ, giá iPhone 4 là 4999 tệ, còn thiếu 1094 tệ.
Học kỳ trước có một bài văn của cậu được nhà xuất bản chọn, tháng sau sẽ có một khoản nhuận bút về tài khoản, chắc khoảng vài trăm tệ.
Du Đinh lật lịch để bàn, còn ba tháng nữa mới đến sinh nhật Lý Thành Khê, kịp thời gian.
Cậu đặt hộp cơm lại vào ngăn kéo, cầm chiếc điện thoại mới đến gõ cửa phòng Triệu Như Phi.
“Mẹ, cuộc thi cho một chiếc điện thoại, con dùng không quen, mẹ đổi lấy chiếc của mẹ mà dùng đi ạ.”
…
Sáng hôm sau, thứ Hai, trên đường Du Đinh vào trường, mọi người đều bàn tán về chuyện Lý Thành Khê ra nước ngoài. Lý Thành Khê rất được lòng mọi người, là Thành ca nổi tiếng của lớp 3 khối 11.
Du Đinh vào lớp, các bạn học cũng đa số đang thảo luận về chuyện Lý Thành Khê ra nước ngoài, tiếng nói rất lớn. Cậu đến chỗ ngồi rút ra một cuốn sách bài tập toán, đeo tai nghe cầm bút làm bài tập.
Buổi học sáng kết thúc, Du Đinh lại làm bài tập một lúc rồi mới đi ăn trưa.
Trường có căng tin, giá cả phải chăng, bình thường Du Đinh đều ăn trưa ở trường. Hôm nay thời gian muộn rồi, Du Đinh không đến căng tin mà đi đến phố sau trường. Phố sau trường có nhiều quán ăn vặt, suất ăn lớn mà rẻ, thỉnh thoảng Du Đinh cũng đến đó kiếm ăn.
Tìm một quán mì lấp đầy bụng, Du Đinh đi ra đi bộ một đoạn về phía trường, nhân lúc chờ đèn xanh khẽ quay đầu sang một chút. Cách cậu bảy tám bước chân, quả nhiên có vài nam sinh đang theo sau cậu.