Chương 1

Mùa hè năm 2010.

Chiều tan học, cái quạt trần trong lớp 11A3 kêu kẽo kẹt như sắp bốc khói, nhưng phòng học vẫn nóng hầm hập như l*иg hấp.

Trời vừa oi vừa nóng, đã hơn chục ngày không có lấy một giọt mưa. Mùi bụi đất từ cây chổi đang quét cứ thế bốc lên nồng nặc.

Du Đinh vừa thu dọn cặp sách xong thì một quyển sách bài tập được đặt lên bàn cậu. Cậu bạn đeo cặp kính dày cộp quay người lại, ngồi lên bàn trước mặt Du Đinh, vừa lau mồ hôi trên cổ vừa nói: "Ting thần, có bài toán này khó quá, cậu giải giúp mình với!"

Du Đinh liếc nhìn đồng hồ, 5 giờ 01 phút. Cậu lại kéo khóa cặp, lấy túi bút và giấy nháp ra. Giọng nói lành lạnh của cậu dường như xua đi vài phần nóng nực trong không khí: "Bài nào?"

Cậu bạn chỉ vào một bài, Du Đinh lướt mắt qua đề, rút bút ra khỏi túi, cúi đầu hí hoáy tính toán trên giấy nháp vài phút rồi xé tờ giấy đưa cho cậu bạn.

Phía sau lớp học thỉnh thoảng lại vang lên tiếng trò chuyện.

"Thật một trăm phần trăm luôn, người từ Bắc Kinh chuyển tới đấy, dì tao làm bếp ở nhà cậu ta."

"Là con trai, cũng trạc tuổi tụi mình."

"Không chuyển đến trường mình đâu, nghe nói bệnh nặng lắm!"

"Mày nói đúng rồi! Về đây để dưỡng bệnh thôi. Dì tao bảo ngày nào cậu ta cũng phải uống cả vốc thuốc, dì mới nhìn từ xa có một lần, da trắng đến đáng sợ, không nói chuyện cũng không ra ngoài, y như ma cà rồng!"

...

Du Đinh xách cặp lên định về thì giọng của Lý Thành Hề vang lên từ phía sau: "Anh Ting, sáng mai chín giờ em qua đón anh nhé, hội anh Đại muốn ra biển câu cá!"

Du Đinh không quay đầu lại: "Không đi được, nhà có việc rồi."

"Việc gì thế? Có cần giúp không anh?"

Du Đinh vẫy tay tỏ ý không cần rồi bước ra khỏi lớp.

Về đến nhà, vẫn không có ai như thường lệ. Du Đinh đặt cặp sách xuống, xách túi giun biển vừa mua trên đường vào bếp.

Sơ chế xong giun biển, cậu mở tủ lạnh lấy cơm nguội, hai quả trứng gà ta, củ cải trắng và một gói tôm khô nhỏ.

Cậu bắc nồi canh củ cải tôm khô lên bếp trước, đến khi món cơm trộn giun biển hoàn thành thì canh cũng vừa sôi.

Du Đinh múc canh tôm khô và một hộp đầy cơm trộn giun biển ra, rồi đứng ngay trong bếp ăn cho hết phần cơm còn lại. Cậu nhanh chóng rửa sạch bát đũa, lại mở tủ lạnh lấy nửa quả dưa hấu, xách đồ ra ngoài.

Ra khỏi nhà, cậu rẽ phải, đi thẳng 500 mét rồi rẽ trái vào đại lộ ven biển. Đi tiếp chừng 20 phút là đến "Vườn hoa Như Phỉ".