Chương 27

“Đều mau đứng dậy đi.” Sở Yến Tư khẽ ra hiệu cho Bạch Lộ đỡ bọn họ dậy.

“Tiểu chủ đây muốn xem loài vật nào vậy?” Lão công công nọ vừa nói vừa nịnh nọt với Sở Yến Tư. Cũng phải thôi, suốt bốn mùa trong năm, hoàng cung nơi nuôi dưỡng con vật này hiếm khi có chủ tử nào ghé thăm, mà không có chủ tử cũng đồng nghĩa chẳng ai thưởng bạc, nay vất vả lắm mới có một vị đến, lại còn là người được sủng ái, lẽ nào không tận tình hầu hạ?

Sở Yến Tư vừa nhìn liền thấy một con mèo, dáng dấp rất giống với loài mèo búp bê ở kiếp trước, đôi mắt xanh lam thẳm sâu quyến rũ. Dùng lời ở kiếp trước mà nói thì là đáng yêu muốn chết.

“Con mèo kia là giống gì?” Sở Yến Tư hỏi thái giám.

“Đó là giống mèo Gia Lợi, cống vật năm nay do nước Lam Vũ Quốc dâng lên.”

“Có thể mang đi không?”

“Được tiểu chủ để mắt đến, ấy chính là phúc phận của con mèo này rồi. Tất nhiên là có thể mang đi.” Lão công công cười chẳng khác nào vừa hoàn thành một vụ giao dịch lớn, khiến Sở Yến Tư cũng không nhịn được mà bật cười.

“Bạch Lộ.” Sở Yến Tư quay sang gọi cung nữ. Bạch Lộ hiểu ý, lấy túi hương ra thưởng bạc cho bọn họ. “Đã chọn xong rồi, bổn tiểu chủ liền hồi cung thôi.”

“Tiểu chủ đi thong thả.”

Chờ đến khi Sở Yến Tư trở về Ninh Vu Uyển, cung nhân đã đưa mèo tới. Nàng lập tức bước vào nội phòng, sai người đưa mèo vào trong. Con mèo hiển nhiên đã được chải chuốt sạch sẽ, bất luận là đôi mắt xanh lam kia hay thân hình mũm mĩm đều khiến người ta không khỏi mềm lòng.

“Từ nay về sau, ngươi sẽ gọi là Bỉ Đa nhé. Được không nào?” Sở Yến Tư đặt mèo lên đầu gối, một tay ôm lấy, tay kia thì khẽ chọc vào người nó.

Bỉ Đa uể oải vươn một móng vuốt ra, “Meo~” như thể đang đáp lại, khiến Sở Yến Tư bất ngờ mỉm cười.

“Trong cung ta có ai từng có kinh nghiệm chăm sóc động vật không?” Sau khi trêu đùa Bỉ Đa một hồi, nàng quay sang hỏi Bạch Họa. Ninh Vu Uyển này phần lớn là do Bạch Họa quản lý, có nhân tài thế nào hỏi A Họa là rõ nhất.

Bạch Họa trầm ngâm một lúc rồi đáp: “Trong cung tiểu nữ thực không có người từng chăm sóc động vật, song Diệu Cầm là người tay khéo tâm tinh, có thể để nàng ta chăm sóc Bỉ Đa tiểu chủ tử.”

“Được, gọi Diệu Cầm vào đây.” Sở Yến Tư không cần ngẩng đầu, trực tiếp phân phó.

Diệu Cầm tiến vào, “Tham kiến tiểu chủ.” Vừa thấy con mèo trong lòng Sở Yến Tư, A Cầm cũng bị dáng vẻ đáng yêu của nó làm cho tâm thần lay động.

“Về sau ngươi hãy chăm sóc Bỉ Đa. Có khó khăn gì không?” Sở Yến Tư biết cung nữ là người thân cận, liền trực tiếp giao phó nhiệm vụ.

Diệu Cầm từ lâu đã thấy yêu thích, vui mừng còn chẳng kịp, sao lại chối từ được.

“Tiểu chủ,” Bạch Lộ vội vã bước vào, “Thanh Linh đã có động tĩnh.” Kể từ hôm ấy Bạch Họa nói Thanh Linh có vấn đề, Sở Yến Tư liền phái người giám sát Thanh Linh.

Sở Yến Tư bảo Diệu Cầm mang Bỉ Đa lui xuống, “Chớ vội, từ từ nói.”

“Tiểu chủ từng sai chúng nô theo dõi Thanh Linh, mấy ngày nay nha hoàn ấy vẫn an phận ở trong cung. Mãi đến hôm nay, người của chúng ta trông thấy nha hoàn cùng tiểu thái giám của Trường Lạc Cung lén gặp nhau.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó, Diệu Ngữ trông thấy nha hoàn ấy nhận một gói thuốc, nhưng không cách nào tra rõ đó là thứ thuốc gì. Nô tỳ làm việc bất cẩn, xin tiểu chủ trách phạt.” Bạch Họa không dò ra loại thuốc, trong lòng lấy làm hổ thẹn.

“Ngươi đã làm rất tốt rồi, chớ nên tự trách.” Sở Yến Tư cất lời an ủi. “Nay nha hoàn ấy đã nhận thuốc, tất sẽ có hành động. Về sau đồ ăn thức uống của ta cần phải kiểm tra cẩn thận.”

Tuy rằng Sở Yến Tư nói vậy, nhưng trong lòng vẫn mang nghi hoặc. Nàng cùng Hinh Chiêu Nghi hôm nay không thù, ngày trước không oán, cớ sao lại vô cớ hãm hại nàng?