Chúng phi tần nghe vậy trong lòng đều dấy lên nghi hoặc. Quyết định của Hoàng thượng? Không phải hôm qua Hoàng thượng đã định đến cung của Đỗ Thường Tại đó sao? Lẽ nào tin tức các nàng dò được đều là sai?
Hoàng hậu thấy vẻ mặt các nàng là biết trong lòng nghĩ gì, song cũng chẳng mấy bận tâm, nét mặt vẫn giữ ý cười:
“Chỉ là Đỗ Thường Tại quả thật đã bị ủy khuất, bổn cung ở đây có vài xấp vải vân tú sa cẩm do Hoàng thượng ban thưởng, nay ban cho Đỗ Thường Tại làm an ủi vậy.”
Vân tú sa cẩm là loại lụa gấm quý hiếm, mỗi năm chỉ dệt được dăm ba tấm, dùng làm đồ ban thưởng cũng đủ thấy Hoàng hậu ra tay rộng rãi.
Đỗ Thường Tại trên mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, chẳng rõ trong lòng thật sự hài lòng hay không, chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Thần thϊếp tạ ơn nương nương ban thưởng.”
Thấy sự việc liền bị dàn xếp nhẹ nhàng như thế, chúng phi có phần thất vọng. Hinh Chiêu nghi nhíu mày, không cam lòng, lại quay sang Hoàng hậu trách móc:
“Người bị ủy khuất đã có đền bù, vậy người làm sai chẳng lẽ không phải chịu chút trách phạt nào hay sao?”
Kỷ Thường Tại nghe nàng không buông không tha, mặt lập tức đỏ bừng, trong lòng giận dữ: Chuyện này thì có liên quan gì đến ngươi? Đúng là lắm chuyện!
Hoàng hậu nghe lời chất vấn ấy, sắc mặt vẫn không đổi, quay đầu nhìn về phía Hinh Chiêu nghi, chậm rãi mở lời: “Hinh Chiêu nghi là có điều bất mãn với quyết định của Hoàng thượng sao?”
Sắc mặt Hinh Chiêu nghi khẽ biến, không ngờ Hoàng hậu lại có thể đẩy chuyện này sang Hoàng thượng. Nàng thu liễm thần sắc, liếc mắt nhìn Kỷ Thường Tại đang giận dữ kia, trong đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
“Hoàng hậu nương nương nói đùa rồi, thần thϊếp nào dám bất mãn với quyết định của Hoàng thượng.” Hai chữ “quyết định” được nàng nhấn mạnh, như thể đang ngầm nhắc nhở điều gì đó.
Hoàng hậu lại như chẳng nghe ra điều gì khác thường, “Không có thì tốt.”
“Được rồi, bổn cung mệt mỏi, các ngươi lui xuống cả đi.”
Cùng dòng người rời khỏi Khôn Ninh Cung, đối với sự tình hôm nay, Sở Yến Tư chỉ cảm thấy thật nhạt nhẽo.
Hoàng hậu có ý muốn hòa thuận, Đỗ Thường Tại lại tránh né không tranh chấp, khiến những kẻ đến xem trò như bọn họ chỉ có thể mang theo hứng khởi mà đến, rồi thất vọng rời đi.
Tựa tay vào Bạch Họa, Sở Yến Tư quay đầu nhìn lại cánh cửa lớn của Khôn Ninh Cung, khẽ cười, rồi xoay người lại, hướng về phía Vân phi bên cạnh.
Nhớ tới lời Vân phi nói trước buổi thỉnh an, Sở Yến Tư khẽ cong mày mắt, bước nhanh hai bước, hơi cúi người thi lễ, ngọt ngào thưa: “Vân phi nương nương, thần thϊếp mặt dày, muốn tới quý cung của nương nương xin một bữa sáng. Nương nương, người xem, có được không?”
Vân phi bị nàng chọc cho bật cười, đưa tay bật nhẹ vào trán nàng, làm bộ như đang suy ngẫm điều gì, rồi thưởng thức một hồi vẻ mặt hơi cau mày đầy căng thẳng của nàng, cuối cùng mới như thể đại phát từ bi mà mở miệng: “Bổn cung chuẩn rồi!”
Sở Yến Tư trên mặt như trút được gánh nặng, trong lòng lại càng thấy hợp ý với vị Vân phi này, liền làm nũng: “Nương nương là tốt nhất đó ~”
Vân phi cũng không lên kiệu, mà thong dong cùng nàng vừa đi vừa trò chuyện, hướng về phía quý cung của mình.
Đến nơi – cung Nhàn Vận của Vân phi – Sở Yến Tư liếc nhìn tên cung, âm thầm nghĩ, nên sửa lại chút cho thuận tai, gọi là “Nhàn Vận cung” hoặc “Cung Cá Mặn” thì hơn.
Nghĩ đến đây, Sở Yến Tư không nhịn được mà bật cười thành tiếng, một tay ôm bụng, một tay khoác lấy Vân phi, cười đến nỗi mày cong mắt híp, tựa như trăng non đầu xuân.
Vân phi thấy nàng cười như vậy, có chút nghi ngờ, nhìn theo ánh mắt nàng, liền thấy tên gọi trên cửa cung điện của mình, không hiểu sao lại thấy buồn cười.
Vân phi tự nhiên không thể hiểu được những câu chuyện hài hước từ người hiện đại, chỉ cho rằng tiểu cô nương đang nghĩ đến chuyện khác, vì không có thói quen can thiệp vào chuyện riêng tư của người khác, nên người cũng không hỏi thêm gì.