Chương 23

Sở Yến Tư khẽ bĩu môi, tỏ vẻ không hài lòng với phản ứng của Đỗ Thường Tại, nhưng trong lòng lại khẽ nhướng mày — không ngờ lại nhẫn nhịn giỏi đến vậy, quả nhiên chốn hậu cung chẳng có ai là kẻ đơn giản.

Vân phi giữ nét cười dịu dàng trên mặt, dịu giọng bảo nàng đứng dậy.

Đỗ Thường Tại đứng dậy xong liền trở về chỗ ngồi của mình, cúi đầu không nói một lời, không để ai có cơ hội xem trò cười của nàng.

Chẳng bao lâu, Thục phi và Hinh Chiêu nghi cùng đến, cả hai người cũng liếc mắt nhìn Đỗ Thường Tại đang ngồi yên lặng, trong cung xưa nay chưa từng có chuyện như hôm nay, cũng khiến họ cảm thấy có phần hiếu kỳ.

Chờ một lát vẫn chưa thấy Kỷ Thường Tại tiến vào, đang lúc mọi người lấy làm nghi hoặc, thì từ nội điện truyền ra tiếng thông báo:

— “Hoàng hậu nương nương giá lâm!”

Mọi người đồng loạt đứng dậy, hướng mắt nhìn về phía Hoàng hậu đang đi tới, bên cạnh dìu người không phải là Trương ma ma như thường lệ, mà là nhân vật chính của vở diễn hôm nay — Kỷ Thường Tại.

Vài vị phi tần không khỏi đưa ánh mắt thương cảm nhìn về phía Đỗ Thường Tại. Kỷ Thường Tại có Hoàng hậu làm chỗ dựa, quả thực không phải người mà nàng có thể sánh bằng. Hôm nay cho dù Kỷ Thường Tại đoạt mất cơ hội thị tẩm của nàng, nàng cũng chẳng có chỗ nào để kêu oan.

Đỗ Thường Tại hiển nhiên cũng hiểu được đạo lý này, sắc mặt thoáng trắng bệch, nhưng lại không làm ầm lên, chỉ liếc mắt nhìn Kỷ Thường Tại đầy đắc ý một cái, rồi cúi đầu xuống, trong mắt lóe qua một tia thâm trầm, chẳng biết đang suy tính điều gì.

Kỷ Thường Tại buông tay khỏi Hoàng hậu, liếc nhìn Đỗ Thường Tại với vẻ đắc ý, rồi mỉm cười quay về chỗ ngồi của mình.

Hinh Chiêu nghi khẽ đảo mắt, thầm mắng trong lòng: “Đồ ngu, đắc ý mà cũng để lộ rõ ràng như thế, chẳng học được nửa phần khôn ngoan của tỷ tỷ mình.” Nàng khẽ cầm khăn tay chấm nhẹ khóe môi, rồi lại buông xuống.

— “Thần thϊếp/ Tần thϊếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương, nương nương cát tường.”

Hoàng hậu thân vận cung trang màu vàng kim, búi tóc theo kiểu thấu ngạch La kế, cài trâm Cửu Phượng, thật sự là đoan trang quý phái. Người giữ nụ cười nhàn nhạt trên môi, sau khi ngồi xuống liền cất lời:

— “Đều đứng lên đi.”

— “Tạ ơn Hoàng hậu nương nương.”

Sau khi ngồi xuống, Sở Yến Tư đưa mắt nhìn Hoàng hậu, lại nhìn sang Kỷ Thường Tại, sau cùng lại dừng ánh mắt nơi Đỗ Thường Tại đang cúi đầu, khẽ chớp mắt, chờ xem chuyển biến tiếp theo.

Khóe mắt trông thấy Vân phi đang nhìn mình, Sở Yến Tư hơi nghiêng đầu, vô tội mà nhìn lại Vân phi. Vân phi khẽ lắc đầu, nàng liền hiểu ý, khóe mắt cong cong, thu lại ánh nhìn, không tiếp tục nhìn các nàng khác nữa.

Vân phi vốn vì có phần tâm ý tương thông mà muốn nhắc nhở nàng một chút, thấy nàng biết nghe lời, trong lòng cũng có chút an ủi, dung nhan lại thêm phần ôn hòa.

Hoàng hậu trông thấy ánh mắt giao lưu giữa hai người, trong lòng có đôi phần nghi hoặc, hai người này sao lại dính dáng đến nhau? Nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều, dù sao thân thể của Vân phi thế kia, dẫu có thế nào cũng chẳng thành uy hϊếp được.

Từ trước tới nay, Hinh Chiêu nghi vốn chẳng vừa lòng với Hoàng hậu, bởi nàng đã sớm ngấp nghé vị trí kia không phải chỉ một hai ngày. Nay có cơ hội đánh vào uy danh Hoàng hậu, nàng dĩ nhiên không thể bỏ qua. Khuôn mặt vẫn mang ý cười, nhưng ngữ khí lại có vài phần không thuận mắt, cất lời:

“Hôm qua vốn là ngày tốt của Đỗ Thường Tại muội muội , vậy mà lại có người cố tình quấy phá, chen ngang. Việc này Hoàng hậu nương nương sao có thể làm ngơ? Bằng không, về sau các tỷ muội trong hậu cung mà đều học theo cách làm của Kỷ Thường Tại, chẳng phải thiên hạ sẽ đại loạn hay sao?”

Hoàng hậu đưa mắt nhìn xuống Đỗ Thường Tại đang cúi đầu, nét cười trên mặt không đổi:

“Bổn cung biết chuyện hôm qua khiến Đỗ Thường Tại chịu thiệt thòi, nhưng việc là do Hoàng thượng định đoạt, bổn cung cũng không tiện nhúng tay vào.”